ĐỊNH NGHĨA VỀ CHÚ :Cùng với các phương pháp luyện Bùa ,Ngải người ta cọn phải đọc các câu Chú (Nếu câu Chú thuộc loại linh thiêng người ta gọi là Thần Chú. ).Bùa,Ngải...nếu không có Chú thí không linh nghiệm.Chú thực ra là một loại Bùa bằng lời nói để dẫn dụ tập tĩnh,phối hợp thí lực khí mới mạnh.Trong việc đọc Chú người ta dùng rất nhiều loại Ngôn ngữ khác nhau,tất cả những Ngôn ngữ đó gọi là Chú.Ta cần phân biệt :Tụng là đọc cho rơ ràng,có thể nghe được;Trì là quán tưởng những lời nói trong đầu,đây là cấp độ cao hơn của tụng.Bùa,Chú,Ngải liên hệ mật thiết đến nhau,không thể chia cắt được.Trong các Tôn giáo cũng có thực hiện rất nhiều bài,câu Chú.Tôn giáo là Đạo ,bùa chú chỉ là Thuật , Thuật mà không có Đạo không thể là cưú cánh đưa con người đến Vô ngă giải thoát được .
Bùa chú là pháp thuật được các Đấng Thiêng liêng truyền dạy xuống Thế để cứu giúp chúng sanh ,nhưng bởi ví có kẻ tốt người xấu khi Thọ phù ,mà Huyền thuật như con dao 2 lưỡi ,có thể giúp và hại đời.
VÀI ĐIỀU CẦN BIẾT KHI ĐỌC CHÚ !
Nói đến Chú pháp tức là có liên hệ tới Thần linh , các vị thiêng liêng , thiết tưởng nên vài dòng nói về sự kiêng cữ , nên hay không những ǵi ?Để kẻ Trí đạt được hiệu quả khả quan vậy !
Nhà Phật dạy cữ tỏi , hành , hẹ , nén , kiệu , gọi chung là ngũ vị tân . Kẻ đọc Kinh,Trì ,Chú mà dùng những thức ấy nhiều th́i bớt linh nghiệm ví nó làm tăng lòng dục và uế trược không tinh khiết Thánh Thần xa lánh .
Người Trì Chú cấm kỵ bất hiếu hỗn hào với cha mẹ thí phép không linh .
Người Tŕi Chú tuyệt đối cấm kỵ lấy vợ (chồng) phá gia cang kẻ khác , nếu phạm mà Trì có thể còn tác hại ngược lại , ví dụ trước đây không biết mà phạm nay giác ngộ th́i vẩn Trì được như thường đừng tái phạm .
Người Trì chú xin đừng nói những lời nguyền rủa , trù ẻo người khác v́ì do Trì Chú lâu năm khẩu có thần ứng , nếu mình quở người ta có khi người ta bị thiệt ḿình mang nghiệp tổn âm đức lắm .
Người Trì Chú càng ít giao hoan thì càng linh diệu v́i tích Tinh , dưỡng Khí thì Thần mới sung măn và Điển lực thần chú mới mạnh .
Người Trì Chú thường Trì theo tứ thời :Tý , Ngọ ,Mẹo ,Dậu thí linh nghiệm , tốt . Nhưng khi đă Trì lâu năm thì không còn ý niệm về thời gian nữa và không cần ngồi trước Đạo tràng , Bàn thờ . Khi đi đứng nằm ngồi đều được cả .Còn mới luyện th́i trước khi Trì nên tắm gội , súc miệng sạch sẽ , nhang đèn lể bái rồi trì thí tốt .
Người Trì Chú nên siêng năng , tinh tấn đừng đọc vài ngày rồi bỏ sẽ quen mà lười luôn , cần mỗi ngày đều có đọc là tốt , ví dụ như đọc 3 ngày , mỗi ngày ngồi lâu 1 tiếng rồi ngưng 5 , 6 bữa không tốt và linh bằng đọc liên tục 1 tuần mổi ngày chỉ cần 10 phút thôi ."
Phù Chú có rất nhiều loại,mang đậm màu sắc Tôn giáo từ thời Cổ đại,nhiều câu Chú không ai hiểu nổi là nói gí ?Nhưng đại đa số thường là dịch theo âm,trong đó Chú Đại bi của nhà Phật là một điển hình .Lời Chú được nhập từ bên ngoài vào,ngoài tác dụng về mặt Tín ngưỡng,còn giúp cho con người ta thả lỏng cơ thể,nhập Tĩnh.Thực ra đó là một loại Khí công bằng lời.Trong Đạo Phật có Phái Mật tông giáo là phái hay thực hiện các câu Chú.Mật tông Phật giáo chia ra 5 bộ :
1) Linh phù , đàn pháp Phật bộ do chư Phật giới thiệu hay tuyên thuyết.
2) Linh phù , đàn pháp Liên hoa bộ do chư Bồ tát từ sơ Địa đến Thập Địa giới thiệu , tuyên thuyết.
3) Linh phù , đàn pháp Kim cang bộ do chư vị Kim cang Thánh chúng , hoặc Bát vạn tứ Thiên Kim cang thần giới thiệu , tuyên thuyết dưới các hính thức Kim cang phẫn nộ , Kim cang Đại định v.v...( Kim cang bộ cũng tức là Phật bộ ).
4)Linh phù , đàn pháp bảo bộ do chư Thiên , Tiên chúng giới thiệu , tuyên tuyết ( bùa Lổ ban , Mao sơn , Côn luân , Vạn pháp qui tông v.v...).
5)Linh phù , đàn pháp yết ma bộ do chư Quỷ thần giới thiệu như các phái bùa ngải thiểu số Mán , Mường ,Hời (Chăm ),Rừng rú , Đồng cốt v.v..."
Làm cách nào để phân biệt những người có xài Bùa,Ngải ? "Người xài Bùa Ngải không có cách nhìn phân biệt; chỉ có người luyện Bùa Ngải thì nhìn có thể biết thôi : Mắt sáng quắc , ăn cơm , uống rượu hay vái lầm thầm , ăn uống kiêng cữ những thứ như : chó ,trâu ,mèo ,khỉ , dấp cá , ngọ om , khế , khi đang ngủ say có ai đến gần đầu nằm tự nhiên bật dậy , tỉnh giấc ."
"Người muốn tu tŕi theo Mật tông mà được phát huy hết công năng diệu dụng điều đầu tiên là phải thọ Tam quy y , Bồ tát đạo và được làm lể quán đảnh bởi A xà lê sư ( đại diện cho sự truyền thừa của thầy Tổ ) , bạn có thể nhờ bất cứ vị Lạt ma khả kính nào của Tây tạng nếu có duyên gặp , khi đó thân xác mình đă là đền thờ của chư Phật và Bồ tát thí bạn có thể hành trì bất cứ Đàn pháp nào cũng được không nhất thiết là chỉ linh ứng với mỗi Đàn pháp mà vị A xà lê đó hướng dẫn .Nói vậy không có nghĩa là người chưa được Quán đảnh thì́ Trì Chú không linh ! Đại bi , Lăng nghiêm , Thập chú cũng đều là kinh chú Mật tông đưa vào tịnh độ tông đó.Trong thời gian chờ cơ duyên có thầy Quán đảnh , Mật tông chú trọng Tam mật tương ưng , ( tay kiết ấn , miệng tŕi chú , tâm quán tưởng Linh phù hay Thánh phạn ) nếu bạn không rành về ấn pháp thí nên bắt căn bản ấn Kim cang quyền ( đầu ngón cái bấm ngay ngấn đeo nhẫn của ngón áp út nắm lại ) bằng cả hai tay hoặc 1 tay trái và tay mặt lần chuỗi định số biến (lần) cũng được , nhưng nhớ khi tập xong tay nào bắt ấn phải xả đảnh ( xả vuốt lên đầu ) để khỏi gây thương tích, kết oán với Linh giới xung quanh bên ngoài, và điều cần thiết nữa là phải trì AN THIÊN ĐỊA CHƠN NGÔN 7 lần để chư vị Thổ địa , Trạch thần không bị dao động , xáo trộn ví oai lực của Thần chú mình trì quá mạnh ."
Hiển thị các bài đăng có nhãn LUYỆN NGẢI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn LUYỆN NGẢI. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010
NGÃI ÔNG CHÚA CHÀNG RÂU
(Sơne mụk prànăng).
Ngãi nầy mọc tại núi Cô Tô ,nghe nói là giống bên Miên đem qua ,tuy nhiên sau đó có người đem trồng lại gây giống tại núi Cấm .
Chúng ta từng nghe nói loại ngãi dùng nấu sáp sên vô hộp Sa nạp ,chính là loại ngãi dùng làm dầu xức như dầu cù là ,1 dạng sơ ne bùa tình của dân Kh'mer.
Nấu ngãi rất là gian nan ,trước tiên phải chọn ngày trồng ngãi xuống đất .Nuôi ngãi bằng lòng trắng trứng gà sau 100 ngày .Kế đó hàng ngày pháp sư phải ăn cơm bên cạnh cây ngãi và bón cho nó bằng cơm .Buổi tối phải lựa lúc vắng vẻ ra ngồi cạnh bụi ngãi thì thào với nó như với nhân tình ,nhân ngãi .
Tới giai đoạn pháp sư ngủ mộng thấy ngãi đến thăm mình với hình thức như 1 ông cụ già 80 tuổi !... Đặc điểm của cụ già nầy là lưỡi le dài ra khỏi mồm ,râu dài xoắn như rể cây ! Đó chính là thần ngãi ông chúa tràng râu đã đủ ngày giờ định hình mà về với thầy nuôi ngãi vậy .
Đây mới thực sự chính là giai đoạn quan trọng .Hàng đêm pháp sư phải dùng chính tinh khí của mình xạ vào cây ngãi .Trong 49 ngày liên tục .Và trong 49 ngày nầy,thầy tuyệt đối không được gần gũi chăn gối cùng phụ nữ .
Sau giai đoạn nầy ,thầy sẽ cắt rụi đi phần thân và lá ngãi rồi đem chôn dấu ở 1 nơi thật kín ,không được để ai thấy .Phần cây cắt đi nầy được bó trong 1 súc vải đen chôn dưới đất sâu .Có thể chôn dưới 1 cây đa hay cây cổ thụ to lớn càng hay .
Mỗi một trăm ngày thầy đều phải trở lại cúng cơm canh và gà cho ông chúa tràng râu ở tại cây cổ thụ nầy .Việc nầy coi như là gởi tổ tại đây .Về sau ,nếu thầy muốn truyền nghề cho đệ tử xin thâu ngãi ông chúa tràng râu về nối nghiệp thì phải làm mâm cơm đến lể tổ tại tại gốc cây nầy .
Vậy là coi như xong bước đầu .
Bước hai là phần củ ngãi còn lại tại nhà thầy .Đây mới chính là phần sử dụng làm việc phép tắc .Củ ngãi sau khi bị cắt đi phần thân ,ngày qua ngày nó sẽ dần dà trồi hẳn lên mặt đất ,muốn biết ngãi có mạnh không thì ta thấy có triệu chứng củ ngãi mọc ngược trở lên (chứ không mọc đâm xuống đất nữa) .Nhánh củ ngãi đâm ngược lên nầy lại có hình dáng tựa như dương vật đàn ông vậy .Hay có dạng như hai người ôm chầm lấy nhau ,như vậy là điềm báo cho ta biết ngãi đang rất mạnh sung sức .
Nếu thầy bẻ đi củ ngãi như dương vật đó vào đúng lúc có người cầu nhờ chuyện tình yêu thì người ấy mườiphần chắc chín rồi! Thầy sẽ nhai củ ngãi phun lên đầu và thổi vào miệng người đó .Kế đó chà ngãi vào trong 2 lòng bàn tay và bàn chân của họ .Quy định 1 ngày không được tắm .Sau đó họ phải tìm cơ hội đến hỏi cưới ngay người họ yêu .Tỉ lệ thành công là rất khả quan . Tôi lưu ý, ở đây chúng ta chỉ nói về vấn đề này 1 cách bình nhật ,không lạm bàn chuyện bá đạo .
Cũng cần nói thêm là ngãi ông chúa tràng râu chỉ độ cho duyên tình của đàn ông con trai,cho dù là ông già 80 cũng được .Nhưng không phù hợp để độ cho phái nữ ( việc ấy đã có ngãi bà chúa đội đèn ,trong bài sau tôi sẽ đề cập và giới thiệu về loại ngãi nầy )
Ở đây tôi chỉ trình bày hình chụp củ ngãi trồi lên như dương vật ,không có chụp hình cành lá,tuy nhiên đó là vì lý do tế nhị mà tôi nghĩ là không nên gây sự tò mò quá đáng cho 1 số đọc giả .Quí bạn chú ý cây nầy lá nó giống như lá cây chuối vậy ,mà đầu tàu lá nó nhọn…bông màu đỏ mọc thành chùm tại nách lá….Phần linh thiêng của cây ngãi ở đây chính là cái phần hình gù như dương vật ấy ,còn các chi phần khác của cây hoàn toàn không làm bùa phép được .
Nhưng có 1 vấn đề ở đây là sau khi bẻ nhánh củ ngãi ấy trong vòng 3 hôm ,nếu không có ai đến nhờ ,thì hồn ngãi trong củ sẽ đi về cây đa mà thầy từng chôn cây ngãi khi xưa ! Củ ngãi trở nên vô hiệu quả ! Không hơn gì 1 củ gừng!
Vì vậy cho nên mới có thuật nấu sáp sên ngãi là vậy .Thầy ngãi phải nấu củ ngãi nầy sên thần chú cột ngãi lại với mình .Trước tiên thầy phải đi tìm 1 chốn gần nhà mình khuất lấp với tầm mắt những người tò mò .
Thầy cũng cần thêm 1 sư huynh đệ hay học trò trợ lực với mình trong chuyện nấu ngãi .Dụng cụ nấu ngãi gồm 1 cái nồi đất củ nấu cơm đã từng khét 9 lần (đàn bà chửa nấu thì không xài được ),củi mọc rụng tại bờ nước về phía đông ,1 cục sáp ong to như nắm tay ,1 cây đèn cầy ,3 cái trứng gà ,nước dãi con gà trống tơ mới biết gáy ( quẹt trên cái lá chuối ),5 cái trui chứa cơm nếp ,có giắt bông dừa vô ( cái trui là lá cây cuốn lại như cái phểu ). Và tuyệt đối không được nấu ngãi trong nhà ,trong khi nấu không để đàn bà con gái ngó thấy .Cũng không để ai kêu tên mình trong lúc nấu !
Thời gian nấu ngãi là 3 ngày đêm ( khởi sự trước rằm 3 hôm , đêm rằm 16 là chấm dứt nấu ) .Chỗ nấu phải là gò cao mà cây che rậm rạp không để nắng chiếu vào .
Đầu tiên thầy bước 3 bước lấy chiều dài của cạnh nơi nấu ,rồi đóng 4 cậy cọc làm địa giới 4 phía .Cần phải có dây chỉ ngũ sắc cột vòng quanh 4 cây nầy như hàng rào vậy
Củi chuẩn bị và nồi nấu để tại trung tâm. Khi người nấu bước vào sẽ theo hướng mặt trời lặn và trở ra hướng mặt trời mọc .Băm nhỏ củ ngãi bằng cật tre già ,cạo nhuyễn cục sáp ong và cây đèn cầy ,cho lòng trắng của 3 trứng gà vô ,hoà nước dãi gà trống … Tất cả để hết vô cái nồi đất .5 cái trui để cúng phía trước nồi độ nửa thước .Khi ngồi nấu phải quay mặt về phía đông
Khi nấu phải ngồi chồm hổm và không được nói chuyện ,không để lửa tắt ,phải niệm thần chú ngãi liên tục ! Khi có người thay thế mình đi ra ,phải cầm cũi đang cháy đưa tận tay rồi mới được đứng dậy đi .3 ngày đêm nấu liên tục, ngãi và các chất sẽ cô lại như 1 loại sáp có mùi rất gợi dục !
Sau khi sáp đã thành công ,thầy sẽ vét sáp ra khỏi nồi cho vào các hộp nhỏ bằng gỗ màu đen hay nâu(gọi là cục măc muc) .Khi cho sáp vào phải đọc thần chú đóng nắp cũng đọc thần chú ,gọi là mặc căặp (tuyệt đối không cho sáp vào hộp vuông hay bằng kim loại ) sở dĩ như vậy là vì cái hộp có 2 miếng âm dương ghép lại .Miếng có gờ xoắn ốc vặn vào là miếng đực ,miếng chịu gờ khắn vô gọi là miếng cái .Hình như có loại gỗ đặc biệt riêng để làm loại hộp nầy.
Sáp cho vào hộp gỗ như vậy có thể giữ sự linh thiêng lại rất lâu ( có thể là 3 năm sau)…tối đa thầy chỉ tạo được 3 hộp cho mỗi lần nấu ,nhiều lắm là 5 hộp mà thôi ,không nhiều hơn .Vậy là sau mỗi lần nấu chỉ có 3 hay 5 người thỉnh sáp ngãi dùng mà thôi .Thầy không được dùng ,tuy nhiên có thể cho bà con hay người nhà của thầy dùng hay bất kì ai muốn thỉnh !
Thông thường thì giá rất cao ! vì sáp ngãi nầy rất nhạy và thu hút nữ giới .Người xài nó thường xức vô lược chải đầu khi đi chim gái ,cái kị là chải từ trái qua phải. Tức là ai có thói quen rẻ ngôi tóc thì phải chãi rẻ ngược lại .
Nếu muốn chài cho kì được đối tượng thì người dùng sẽ chà sáp ngãi vô 2 lòng bàn tay ,sau đó nhổ ít nước bọt vào ,xát 2 bàn tay cho nóng lên .Tìm cách lấy bàn tay tiếp xúc trực tiếp chạm vào đối tượng, vậy là sự thu hút kì lạ sẽ xảy ra !
Các cấm kị là không được để rơi hộp sáp xuống đất ,ngãi sẽ nhập thổ ngay lập tức ! không còn linh nữa ! Thứ nhì là mang hộp ngãi trong người đi vào chỗ đám ma ,chôn cất, ngãi cũng mất linh ngay !
Ngãi tình không kị dơ ,nhưng chỉ kị chỗ âm khí nặng mà thôi .
Tuỳ theo đạo đức riêng từng thầy mà có lời dặn khác nhau cho người thỉnh sáp ngãi .Có thầy cho phép người xài lấy được 3 cô gái ,có thầy nói nếu ở có thai thì phải lấy làm vợ ,không được bỏ. Nếu bỏ hay phá thai thì sau nầy có con sẽ bị mù mắt hay bán nam bán nữ, con gái sẽ bị đi làm đĩ điếm ,con trai sẽ bỏ xứ mà đi .
Khi người xài sáp ngãi trên trăm ngày phải mang hộp trả lại lại cho thầy. Có khi làm bậy bạ nhiều quá ,thầy biết được liền tự thân đến đòi lại, hay có khi người thỉnh sáp nằm mơ thấy bị thầy quở trách !

Một hộp sáp ngãi như vậy không thể xài cho nhiều người ,thầy sên tên tuổi ai vô chỉ người đó dùng ,người khác dùng sẽ bị nhức đầu hành sổ mũi chảy nước cả ngày. Trường hợp cô gái bị lậm ngãi quá nặng (do gia đình không chấp nhận cho cưới), hoặc có khi người nhà cô gái biết nguồn gốc, họ sẽ đến năn nỉ ông thầy .Lúc bây giờ thầy ngãi sẽ kêu người dùng sáp đến thu lại cái hộp (đây là sự sắp xếp riêng giữa thầy và người thỉnh phép ). Thầy giải phép yêu mê nầy bằng cách tách cái hộp ra 2 phần …1 phần bỏ xuống giếng sâu, 1 phần đem liệng vào dưới đít bàn thờ tổ hay gốc cây đa .Sau vài ngày cô gái liền không còn yêu mê người kia nữa !
Trường hợp người thỉnh sáp không nghe và cãi lại lời thầy ,sau khi đem hộp sáp về bỗng nhiên hộp nứt bể lúc nào không hay ,sáp trong đó bỗng nhiên hoá ra chất nước nhờn chảy hết ra ngoài, không còn xài được ! Trường hợp nầy gọi là khôt krou ,tức là hư bùa ,bể phép !
Cũng lắm khi cô gái bị lậm ngãi quá nặng ,mà bất ngờ người xài ngãi lại bị tai nạn mất tích hay chết bất kỳ tử ,mang theo cả hộp sáp xuống âm ty ! Bấy giờ thầy ngãi có khi không biết mà giải phép. Về phần cô gái bị lậm ngãi có thể sẽ sống suốt cuộc đời còn lại mà chịu lấy ai khác .Nếu thiếu người yêu sẽ gào la than khóc điên dại ,bỏ ăn bỏ uống đến gầy rạc như xương khô mà chết. Cái câu "yêu cho đến chết” chính là 1 thuật ngữ dùng để ám chỉ người lậm sáp ngãi hết gỡ nỗi, không phải chỉ là câu nói chơi( việc nầy hay xảy ra tại địa bàn Kam pu chia hay Thái Lan mà thôi, ở Việt Nam không có ai nấu cái nầy mà xài ! vì "chăm cu lê" lắm!)
Không phải năm nào ngãi ông chúa tràng râu củng trổ nhánh ngược ,cho nên đôi khi mấy năm mới có ngãi mà nấu sáp như vậy 1 lần. Lắm phen đang nấu mà có việc quan trọng phải bỏ dở dang nửa chừng ! cho nên giá thỉnh 1 hộp sáp ngãi tình như vậy rất ư là mắc mỏ !
NGÃI BÀ CHÚA ĐỘI ĐÈN
Câu chuyện nầy ,tôi xin mạn phép đưa ra lời đề nghị”cấm trẻ em dưới 30 tuổi “,nếu bạn nào thấy mình già hơn 30 tuổi ,có hứng thú thì đọc,còn người dưới 30 , đôi khi tánh khí còn nhiều sự chấp ,tôi đề nghị xem sách "Đạo đức kinh" hay "Cổ học tinh hoa" thì phù hợp hơn . Bởi vì trong câu chuyện tôi sắp kể đây có nhiều tình tiết tôi dùng ngôn từ xác thực của tiếng mẹ đẻ Việt Nam ,tránh bớt dùng từ Hán Việt vì khó hiểu cho chính xác và nhiều ẩn ngữ quá.
Cho nên bạn nào chấp nhận xem ,cho dù là tuổi bao nhiêu ,thì tâm hồn đã là trên 30 rồi đó.
Tôi cũng rất mến các bạn nào đưa bài của tôi vào blog ,tuy nhiên tôi thiết tha mong rằng xin đừng sửa văn tự lại ,xin cứ để yên cho nó mang đủ tánh xác thực ngôn từ của tiếng mẹ đẻ Việt Nam .Nó không thô tục ,chỉ thô tục khi gắn với người mang tánh ý thô tục ,mà thô tục cũng không hẳn xấu ,nó chỉ tạo ra sự đánh giá của mọi người với cá nhân mình thôi ….Cho nên ai muốn được kính trọng và ca ngợi …xin đừng thô tục và cũng xin đừng đọc bài viết nầy ,vì tôi e có nhiều sự thô tục xuất hiện trong trí của các bạn khi xem .
Các bạn thân mến,xin bắt đầu câu chuyện kể về ngãi bà chúa đội đèn.
Ngãi ông chúa tràng râu ,nếu xử dụng chỉ cho riêng phái mạnh ,thì ngược lại ,ngãi bà chúa đội đèn hoàn toàn dùng cho nữ giới ….đây là loại ngãi làm cho có duyên,cho dù cô gái có đen đủi,xấu xí ,hành vi thô tháo ,khi dùng ngãi nầy …người đối diện nếu bị tác động của ngãi vẫn thấy đó là sự duyên dáng đến cực kì trong mắt mình và đem lòng yêu thích ,là chuyện tất nhiên của đàn ông ,nói rỏ hơn là nó tạo ra cái duyên con gái ,mà mổi người con gái đều có duyên khác nhau ,chúng ta khi mới gặp nhau hay nhìn nhau đánh giá qua nhan diện bề ngoài ,từ đó nổi lên cái ý thích nhau hay là không (nếu hạp nhản).
Ngãi bà chúa đội đèn sẽ cho duyên các người đẹp ,có thể không đẹp trong mắt bạn nhưng nó sẽ đẹp hút hồn các đối tác a hay b nào khác .
Câu chuyện về ngãi nầy ,tôi thu thập từ 1 cô gái cave hồi năm 1991…..hồi lúc ấy ,bạn tôi mê tít 1 cô gái có nước da bánh mật và khuôn mặt lưởi cày ,có đẹp gì cho cam với tôi ….Nhưng với bạn tôi ,hắn nhất định không thành lập gia thất với 1 đám gia đình đã gạn hỏi ,có ăn học làm cô giáo hẳn hoi ! cũng vì cô cave có mái tóc và làn da màu huyền bí nầy .
Khi tôi nghe về chuyện trì hoãn đám cưới ,tôi có gặp và bàn bạc với bạn tôi ,hắn nói nếu vài ngày hắn không gặp và gần gũi cô C thì hắn như thiếu ăn thiếu ngũ thẩn thờ không làm gì được ,mặc dù cô làm cave hạng sang và quen lắm người đàn ông khác .
Tôi không tin điều đó ,tôi nghỉ bề trong chắc cô ả có cái gì đó như cụ ng du từng nói :"nghề ngoài 7 ngón ,nghề trong 8 vành" chi chi ấy mà ! Chứ vừa đen đủi ,khuôn mặt lại vừa dài nhọn ,móng tay chân loè loẹt ,nghĩ đến là đã sợ rồi nói gì đến chuyện ôm ấp mê mệt đến mất ăn ngủ , lại là cave hạng sang cho nỗi chứ ?
Rồi 1 hôm ,tôi có dịp gặp cô gái ấy tại nhà trọ của cô ,bạn tôi có giới thiệu nhờ tôi đến xem giùm phong thuỷ cái bếp của cô nấu ….Sau khi xem ngồi chuyện vãn ,tôi để ý thấy phòng trọ cô ở tuy nhỏ mà kín đáo và an tĩnh tương đối sạch sẽ ,lại nghe phưởng phất 1 mùi hương rất lạ .Trong góc phòng có rèm cao từ mái phòng rủ xuống che phủ như giấu đi điều gì đó ….Và hình như mùi hương kia từ góc nầy toả ra lan khắp trong phòng ,nhưng tôi không tiện hỏi .
Sau đó tôi về 3 ngày trôi qua, thì được bạn tôi báo tin cô C nhức đầu kịck liệt mấy ngày qua từ lúc tôi đi về ….Cô ngỏ ý muốn gặp tôi hỏi lại thêm về cái vụ xếp đặt bếp ,dạo ấy điện thoại di động chưa phổ biến rộng như ngày nay ….cho nên tôi lại phải 1 phen thân chinh đến nhà cô trọ lần nửa ,chuyến nầy khong có bạn tôi đi cùng ,vì hắn phải đi làm .
Tôi xin nói thẳng vào tình tiết mà không dài dòng ,vì đây không phải là tiểu thuyết , được cô cho biết tôi có cái gì đó làm cô nhức đầu từ khi gặp tôi ,mấy ngày rồi cô không đi làm được ! Tôi nói tôi có tu niệm theo 1 trường phái ngoài đạo Phật ,cô im lặng giây lát rồi kéo tôi đến cái màn trong góc phòng ,cô vén màn cho tôi nhìn vào Trong góc là 1 cái bàn cây nhỏ cao độ đến bụng ,trên bàn là 1 pho tượng đất hay kim loại màu đen cao chừng 2 tấc ,trước tượng có 1 cái tô sành ,trong tô đốt hương liệu( như 1 loại lá khô để xông nhà) cháy ngấm ngầm toả hương mà tôi đã ngửi thấy lần trước ,hai bên pho tượng là 1 chén nước trong có rải hoa lài trên mặt nước và bên kia 1 cái dĩa đựng 3 tép trầu cau tom sẵn ….
Cô nói với tôi là cô có thờ tổ nghề (?!) và chắc là khi tôi vào đây ,Tổ tôi và Tổ cô có chút va chạm gì đó khiến cô đau đầu mấy ngày qua ….cô xin tôi hảy vái tổ của cô thì cô sẽ lành bịnh ! Tôi ok theo lời cô ,vì tôi chẳng muốn vô tình vì tôi mà ai phải thiệt thòi ,cho dù tôi không hiểu vì sao hết !!! hoà khí vẫn là hơn !
Cô C liền ra chốt cửa lại thật kỹ ,cô trở vào chấp 2 tay lên đỉnh đầu trước pho tượng ,2 chân đứng chụm lại mà 2 gối khuỵu xuống ,trong 1 tư thế rất lạ ,tôi nghe cô cầu kinh bằng tiếng thổ âm độ vài câu ,sau đó cô liền ngồi xếp bằng xuống trước mặt tôi và ……cởi áo ra !!!! tôi thất kinh muốn bỏ chạy thì cô 1 tay nắm tay tôi lại ,tay kia cô lắc bàn tay mấy cái ,ngụ ý không có gì quan trọng mà lo …tôi thấy vậy củng tò mò ngồi xem sao ,mặc dù trong bụng rất run !
Bên trong áo cô không có mặc áo lót , điều làm tôi chú ý là ẩn dưới sợi dây chuyền cô mang là dây chuyền khác màu xanh lợt ,nói đúng hơn là 2 hàng chử nhỏ li ti được xâm vào ngực cô , đổ từ 2 vai xuống ,giáp mí 2 hàng chử ấy tại gần khe hở giửa ngực cô ,là hình xâm giống như pho tượng mà cô đang thờ !...Tóm lại , đây là 1 hình xâm giống y như là dây chuyền đeo trên ngực vậy ,và củng có hình xâm như chử nho nhỏ li ti viền quanh 2 núm vú của cô nữa!
Lúc nầy cô thấy tôi tạm an tâm liền với tay lên bàn thờ lấy chén nước đựng hoa lài xuống ,cô đưa tôi cầm và nói tôi vái xin cho Tổ của tôi và của cô được hoà nhã nhau .Sau đó hà hơi 3 lần vào chén nước ,tôi trao lại chén nước cho cô …cô liền uống đôi ba hớp và vốc nước vuốt mặt ,thoa nước lên ngực và lên đôi nhủ hoa của cô rồi cô mặc áo vào lại ,nói xong rồi …cảm ơn tôi đã đến .
Đó là giai đoạn và lí do mà tôi quen biết cô ,về sau khi đã biết nhau ,cô có tâm sự cho tôi nghe ,cô vốn là dân tộc thái thiểu số ,mồ côi cha mẹ khi nhỏ vì chiến tranh …lúc đó cô ở vùng si sa kẹt …ở với bà ngoại thứ ba ,chính bà ngoại đã truyền pho tượng nầy lại cho cô thờ…bà là 1 người ở giá...hồi bên ấy bà ngoại cô là 1 vị nữ pháp sư chuyên nghiệp, chuyên cấp phép cho các cô gái đủ các thành phần ,từ tiểu thương ,học trò lớn trung học…đến gái bán hoa ,cái mục đích thì cũng chung chung là mồi chài đàn ông,con trai mà mình ưng ý ,hay thu phục đồng tiền, ….phép của bà rất thiêng ,trong vòng 7 ngày nhứt định được ý trung nhân …..tuy nhiên làm ra bao nhiêu tiền bà liền mua gạo cho hàng xóm hết ,xóm bà rất nghèo …và củng đôi khi bà được cho dây chuyền vàng ,bà liền vắt dây chuyền quanh người pho tượng ….khi bà mất các tư trang nầy được chôn chung cùng bà .
Nói về hình dáng pho tượng thì tựa như hình dạng bà ngoắc hay nàng ngoắc ,bạn nào từng xem hàng hoá tâm linh theo tín ngưỡng thái ,kh' mer ,chắc không lạ gì hình dung nàng ngak …nhưng ở đây tôi xin tả rỏ hơn 1 chút …nàng ngak theo tín ngưỡng dân gian kh'mer thì vấn xà rong có hình bông và 1 tấm voan mỏng vắt ngang ngực ,ngồi xếp gối nghiêng và vẫy tay gọi khách ….Qua đến Thái thì có biến dạng đôi chút, thì bà mặc áo và đội mão kiểu chư thiên ,trên áo có bông hình thoi như dát vàng chạm ngọc ….củng tư thế ngồi ấy mà ăn vận vải hoa mềm ngồi 1 tay vẩy khách ,1 tay ôm gié lúa thì đó là nàng đất hay củng gọi gọi là mẹ đất pra va thi …chuyên cho việc mua bán của nhà nông và mùa màng …..ở đây thì pho tượng cô thờ củng ngồi, củng có dáng quì ,mà quì thẳng chứ không ngồi nghiêng như bà ngoắc ,1 tay để suông theo bắp đùi ,bàn tay đặt nơi đầu gối ,tay kia vẩy khách như bà ngoắc vậy .
Cái khác là đỉnh đầu của bà ,thoạt nhìn thì thấy như mái tóc rẽ ngôi tại giữa đỉnh ,nhưng cô C nói tôi đó chính là đầu dương vật của đàn ông chứ không phải mái tóc …ngoài sau lưng thì bà có cái đuôi dài như đuôi sư tử ,củng là cái roi hậu vận trừng phạt những kẻ hai lòng khi đã thờ phụng và thọ phép nơi bà ….Bà đây có tên gọi là bà lakuc.
Tượng của bà phải bọng ruột và làm bằng 4 loại đất kết hợp lại nắn tượng , đất nền nhà ăn của chùa, đất bờ ao phía tây (ao phải có bèo), đất dưới giường cô gái còn trinh hay ngủ, đất từ nghỉa trang phía đông hay dưới 1 gốc cây cổ thụ già, đất được phơi khô trước mặt tiền hay trong sân của 1 ngôi chùa …trong ruột tượng có chứa đựng 1 loại ngãi yêu mê gọi là ngãi bà chúa đội đèn …như vậy thì pho tượng mới có sức linh kì diệu và truyền sức linh nầy đến cho người phờ phụng pho tượng .
Đây tôi nói về cây ngãi bà chúa đội đèn ,cọng lá nhỏ xíu như rau má,lá hình trái tim ,hoa màu trắng mọc thành chùm nho nhỏ từ củ mọc lên ,củ thì lớn và dài cở như đậu phọng miên trồng,( đậu phọng việt trồng thường chỉ có 3 hạt trong 1 trái củ ,nhưng của miên trồng thì nó to hơn ,chứa đến 4hay 5 hạt ,và ăn có ít có mùi dầu …nói chung là đậu chắc hột và ngon đậm đà hơn bên việt mình trồng),1 cây ngãi nầy có thể có chùm cũ chừng mươi củ hay hơn ,nhưng cây ngãi nầy rất khó trồng ,nó là giống ngãi bên lèo đem qua ,nhưng nghe nói bên Phan Rang của Việt Nam mình cũng có người trồng và xử dụng loại ngãi nầy ….Loại ngãi nầy thì đàn bà trồng hay hơn đàn ông ,khi thỉnh ngãi về phải có bài chú riêng biệt của ngãi mà cúng ,chứ không thể mà vái van chung chung được , đất trồng ngãi gồm 1 công thức nhiều món mà trong đó không thể thiếu tóc mai con gái và miếng vải đượm mồ hôi từ quần áo con gái còn trinh.
Khi tôi luyện bà ngãi nầy đến độ chín muồi ,củ ngãi sẽ bật hoa ra ở gốc củ ,thầy có thể hái hoa nầy ngâm vào dầu thơm để tom phép thuật vào từ 49 hay 100 ngày tuỳ ý thầy chọn ,dĩ nhiên là công phu nhiều thì hiệu quả càng cao và lâu dài hơn ngắn .món ngãi trong dầu xức nầy có thể tom vào xà phòng ,hay mỷ phẩm cho phụ nữ xức và tắm ,nhằm thu hút nhiều đối tượng khác phái ,chiêu nầy gọi là cho người đẹp duyên ,tiếng trong nghề gọi là tô tô tăk.
Nhưng mà công năng chính hiệu của loại ngãi nầy chính là nơi củ ngãi ….Phải chon thật kỷ trong đám củ ngãi để lấy ra 1 củ duy nhất làm ngãi bà chúa mà luyện , đó là củ ngãi có màu da hung đỏ nhiều và có đường tách hẻ ,trông đường tách ấy đang có mầm nhỏ trồi ra ….đó là củ ngãi như hình âm hộ của mẹ đất …..lấy củ ngãi ấy làm chúa để trục hồn tất cả củ ngãi còn lại ….gần gói lại trong vải đỏ đẹm đặt trên 1 bàn thờ riêng biệt ,không được để chung bất kì món phù phép nào khác lên ! riêng củ ngãi chúa đã chọn phải đặt riêng ra ngoài.
Dùng nước bọt của pháp sư thấm vào củ ngãi chúa mỗi đêm luyện ,hay đúng hơn là ngậm củ ngãi trong miệng mà luyện thần chú gọi bà lakuc….Pháp sư phải là thân nữ (pháp sư nam chỉ trồng và dùng được hoa ngãi nầy mà thôi ,luyện củ ngãi thỉnh bà chúa về thì phải là thân nữ)….nữ pháp sư sẽ phải khoả thân hằng đêm , đội trên đầu 1 mâm đồng ,giửa mâm đặt pho tượng của bà lakuk ,quanh viền mâm phải thắp 12 ngon đèn ,bất kể là đèn dầu hay nến đều được ….thần chú đọc đầu tiên sẻ phải là thần chú cầu khẩn bà về nhận mình làm con em suốt đời , đã quy kính nơi bà là không được qui kính bất kì nơi nào ,thần tổ nào khác nửa !.ai phản lại hay 2 lòng về sau sẽ bị trừng phạt bịnh hoạn nặng nề ...kế sau của thần chú sẽ là bài vái thỉnh 9 cô và 12 cậu vốn dỉ là bộ hạ của bà về phụng sự cho việc muốn tác thành về sau .
Trong quá trình trồng ngãi ,lá ngãi héo không được bỏ đi ,lá sẽ được phơi khô để xông đốt mổi khi vái van cầu bà về chứng cho việc mình xin ,nếu pháp sư là đệ tử chính tông của bà chúa đội đèn thì sẽ còn nhiều sự việc khác có thể cầu xin chứ không hẳn là chuyện tình ái …….Làm pháp sư đệ tử bà của đội đèn quả là nhiều gian nan ….Mỗi tháng phải có 1 ngày đêm quì đội mâm đèn cúng cho bà ,phải khoả thân trong lúc quì và xoa hương thơm khắp cùng cơ thể mình …mồ hôi trong lúc quì hương đổ ra phải hớt lại trên da bằng 1 cái lọ để dành ….đây sẽ là thứ bùa thuốc lợi hại vô cùng khi đàn ông ăn uống phải nó .
Thân mình người nữ luyện phép nầy hay thường dùng phép nầy sẽ thay đổi 1cách kì lạ trong 100 ngày ….như là da thịt sẽ tự săn chắc lại ,da sẽ hoá màu sạm lại như bánh mật , nhủ hoa sẻ tự vung đầy ra ngoài , âm hộ cũng nhô ra nhiều hơn và săn chắc …Thân thể khi toát mồ hôi sẽ đượm mùi thật quyến rũ với đàn ông !
Tất cả củ ngãi đã luyện đều được để vào trong ruột pho tượng và hàn chỗ miệng ấy bằng sáp ong nướng chảy hay 1 loại nhựa cây đặc biệt ….Pho tượng bà chúa đội đèn là vật bất li thân trong suốt cuộc đời nữ pháp sư …Pháp sư phải lập tức nuốt ngay củ ngãi chúa đã luyện...bản thân bà có thể mồi chài rất nhiều đàn ông phụng sự cho mình về mặt ái tình hay vật chất ….nhưng mặt trái của nó là suốt đời pháp sư sẽ phải cô đơn không chồng (không được cưới hỏi chính thức )!không được có con ….muốn có cũng vô ích …Vì một khi đã nuốt bông ngãi nầy thì thiếu nữ sẽ trở nên vô sinh ….muốn có chồng con thì phải tìm cho được người truyền giao phép lại , khi ấy mới có thể có con được ( kì như vậy đó ! cho dù có giao hợp bao nhiêu lần cũng không có con ! và không có chu kì kinh nguyệt hàng tháng !) nhưng khi bà chúa đội đèn và các cô ,các cậu đã rời khỏi thân xác thì bản năng sinh sản lại trở về ! điều nầy chắc là khó tin với nhiều người !
Đệ tử chân truyền thì chỉ có 1 người duy nhất mà thôi ,và lại phải là cô gái đồng trinh 12 hay 13,14 tuổi càng tốt ,có huyết thống càng gần càng hay,chỉ khi gần mất ,pháp sư mới giao lại cả pho tượng cho đệ tử nầy ….khi truyền pháp thuật thì pháp sư sẻ ói ra củ ngãi gốc cho học trò nuốt …học trò nuốt vô rồi coi như từ nay đã người kế vị tương lai phụng sự bà chúa đội đèn ! lúc ấy chính tay pháp sư sẽ dùng đầu nhọn của cây trâm cài tóc xâm vào ngực và xâm viền quanh nhủ hoa của cô đệ tử các câu thần chú ,mực xâm là 1 loại trái chàm có màu xanh đen.,lại phải xâm vào đầu lưỡi cô gái để khai khẩu các thần chú .
Pháp sư có thể cấp dầu yêu có ngãi cho thân chủ dùng mồi chài đàn ông con trai …nếu là cave hay gái bán hoa ….nếu là người chỉ có ý định mồi cho bằng được 1 ý trung nhân duy nhất …thì người ấy sẽ được cấp cho 1 củ ngãi đem về lót dưới gối ngủ hàng đêm …sau khi đã dùng mùi dầu quyến rủ đối tượng chung chăn gối …điều kiện tối cần thiết của cô gái là phải cột hay quấn cho bằng được 1 sợi tóc của mình quanh phần khấc của dương vật người nam mà không để cho người ấy biết …nếu người đó đã mang sợi tóc ấy về đến nhà là phép chắc như ăn bắp ! hàng ngày đêm sẽ không thể quên được cô gái xài phép tô tô tăk !
Đặc biệt hơn là dương vật thường xao xuyến ngứa ngáy ,chỉ có giao hợp cùng cô gái kia mới có thể thoả mản phần nào ước vọng, và chỉ với duy nhất cô gái ấy mà thôi !....dỉ nhiên là pháp sư có cách giải dứt cơn thèm muốn nầy cho người bị …nhưng điều ấy ít khi xảy ra .bạn tôi thú nhận điều nầy với tôi có thật ,và kể cả khi anh đi tắm,anh gỡ cọng tóc ấy ra rồi ,mà tối đi ngủ thấy có cảm giác kì kì chỗ ấy ,mở đèn xem lại thì xuất hiện cọng khác quấn quanh như chưa hề bị gỡ ra... Nói đến đây chắc không ai tin .Mà thôi ,cứ coi cho vui vậy !
Đôi khi cũng vì lí do ăn phạm nên khách vô tình thoát ách của ngãi .Nhưng đây không phải là ăn thịt trâu hay chó ,vì nếu vô tình ăn phải sẽ ói ra ngay !...Nghe nói là 1 loại rau …nhưng không rõ rau gì, và rau ấy bên Miên mới có !
Vùng đất Si sa kẹt là vùng đất nghèo khổ bên Miên tiếp giáp Thái Lan …nghe đâu vùng ấy 10 người hết 9 biết ma thuật …đa số là phụ nữ làm pháp sư và họ cũng rất nghèo. Hồi ấy đa số con gái vùng nầy đi thỉnh phép để qua Thái Lan bán bar,may mắn thì lấy được ông chồng thương gia nào đó(thường thì là mấy ông Hoa kiều có vợ bé) ! Riêng cô C qua Việt nam vì tị nạn Khơ me đỏ ….Chính bản thân cô là pháp sư nối nghiệp cấp phép yêu mê cho các cô gái khác và cũng chính cô xử dụng phép ngãi để mồi chài đàn ông .Theo sự tìm hiểu của tôi thì cô ấy có nhiều người tình ,nhưng chính thức và thường xuyên thì có đến 4 hay 5 vị ( người Hoa Chợ lớn ,xì thẩu )…và cuối bét là anh bạn mê gái của tôi ! Nhưng hình như cô yêu anh hơn hết ,vì tướng tá anh khá là phong lưu và ăn nói có học thức ,mặc dù cái túi anh lép kẹp với đồng lương 3 cọc 3 đồng !.....Tất cả đồ dùng trong nhà trọ của cô là đều do các tay xì thẩu đem đến ………….Nhưng về sau không hiểu lí do gì mà cô bị các tay đòi nợ thuê đến xiết đồ đạc và dời chỗ ở đi mất , không biết là nơi nào …kể cả anh bạn tôi cũng không biết ,hay anh cố tình dấu tôi không chừng !Cái còn lưu lại của tôi về cô là 1 nắm ngãi do chính tay cô tặng tôi .
Cái kị của ngãi bà chúa đội đèn là dùng ngãi mồi chài người tu hành Phật giáo (chư sư hoà thượng , đại đức ) hay là người có thần quyền (như học môn 5 ông ,Lỗ bang,chẳng hạn )…ngãi sẽ không hư mất ,nhưng người xài ngãi sẽ bị dội phép lại ảnh hưởng khá nghiêm trọng nhiều ngày (về mặt sức khoẻ )
Người pháp sư giữ pho tượng bà chúa đội đèn không thể làm đám cưới ,không thể sinh con ,không ăn đầu cá , ăn huyết và các món thịt sống ….Nếu bà chúa đội đèn độ cho thì khá dễ dàng trong cuộc sống vật chất ,kể cả việc trừng trị hay ngăn chặn kẻ thù cạnh tranh trong tình trường !
Lúc trước tôi có thắc mắc là với phép thuật như vậy sao mà cô C lại phải bán hoa với 1 dạng cao cấp ? chỉ cần quen biết 1 thương gia giàu có là đũ ?nhưng sự thật không đơn giản là vậy …dù muốn hay không ,phép sẽ xoay chuyển đàn ông đến với cô để giao hợp …hầu như ngày nào cũng phải có ! hoặc ít nhất 1 lần hoặc nhiều lần trong 1 ngày ! nói ra thì kì ,chứ có lẻ là chơi nhiều hơn ăn cơm ! càng giao hợp hợp lại càng đẹp mặn mòi ra ,có duyên hơn !
Chính bản thân tôi đôi lúc củng có nhớ đến cô C, tôi cảm nhận cô ấy có 1 sức quyến rũ đến kỳ lạ từ đôi lông mày của cô trên khuônmặt dài và cằm nhọn ! củng như là mùi hương gợi dục kì lạ từ mồ hôi của cô ….cô cho tôi biết rằng cô có thể ếm chim và ếm cá ,nếu chim hay cá rơi hay trồi lên cạn vào trước nhà ai ,người đó phải chết hoặc bịnh rất nặng ,nhưng cô củng cho tôi hay là cô không hề có kẻ thù nào hết …ngoại trừ 1 vài cô gái cạnh tranh vào lúc bấy giờ ( có cô củng từng là nhân tình của 1 ông chủ tàu ,nay say mê cô C)…nhưng các đối thủ đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng quan tâm với cô .
Nghe nói lí do cô bị xiết nợ cũng là do 1 ông Tàu quá mê cô ,dụ cô làm vợ bé ,nhưng cô từ chối , ông ta liền cho người đến xiết lấy lại tất cả đồ đạt ,với ý đồ khi mất tất cả ,cô sẻ dể dàng ưng thuận nương nựa nơi ông .
Còn nói về các cô gái bán hoa đến thọ phép yêu mê mồi chài của cô , đa số đều có khách rất nhiều ,họ hay dùng dầu thơm của cô C cấp cho ,trong dầu ấy có nhiều hoa ngãi nhỏ li ti đã úa vàng do thấm dầu lâu ngày …không phải 1 lọ dầu là xài cho kì hết ,mà trong vòng 1 tháng ,còn dầu hay không cũng phải trở lại đáo phép (nếu còn muốn tiếp tục xử dụng dầu )
Loại dầu nầy còn 1 đặc điểm kì quái khác là thu hút tình cảm giửa nử giới với nhau ,dể tạo ra sự đồng tính luyến ái nữ ! và nó củng keo sơn không thua gì nam với nữ ,thậm chí có phần ác liệt hơn là khác nửa !
Muốn dùng ngãi nầy mồi chài công viên chức cao cấp nào hơn mình nhiều (ví dụ 1 cô gái quê muốn chài 1 anh có ăn học bằng cấp chẳng hạn) truớc hết thầy ngãi liền lấy đèn cầy hơ vào các chi phần kín trên thân thể cô gái ,mồ hôi sẽ tiết ra tại các chi phần ấy ,pháp sư lấy lá ngãi khô để vào cho hút hết ,kế lại phải lấy lông nơi bộ phận sinh dục cô gái ấy cho vào lá ngãi đã thấm mồ hôi ,cuốn hết lại cho vào 1 cái ống tre ,pháp sư sẽ bảo cô gái đi về ,3 hôm sau quay lại cho biết kết quả,nếu các phần cô-cậu của ngãi chịu ra sức độ phần duyên nầy ,sau 3 ngày ,lông kia sẽ tự mọc dài ra thêm và đan vào các lá ngãi khô ….lúc ấy pháp sư đồng ý với thân chủ là sẽ làm,thân chủ sẽ đặt tiền lể tổ ngay tại chổ cho ngãi bà chúa đèn chứng ,pháp sư sẽ lấy 1 mảnh vải áo của bất kì thiếu nũ chưa chồng nào ,xé ra như 1 dải băng nhỏ có chiều ngang vài phân ,quấn quanh bọc kín đốt tre có chứa lá ngãi kia ….pháp sư dặn người con gái kia đem về nhà , đúng 12 trưa mặt trời đứng bóng sẽ bỏ cái ống tre nầy vào chuồng hay 1 cái bội úp con gà trống ,tự nhiên con gà thấy vật lạ rớt vào ,nó sẽ chạy lại mổ liền mấy cái ,lúc ấy phải lấy cái ống tre kia ra ,thay vào đó 1 con gà mái ,gà trống liền nhảy lên vồ gà mái giao hợp ngay ….như vậy coi như sự việc thành công 1 nửa rồi …Phần còn lại khá dể dàng ,chỉ cần cho ống tre đó vào 1 cái xách tay hay 1 cái hộp ,hay 1 cái áo chẳng hạn …cố ý đi qua mặt người nam và làm rơi nó xuống ,nếu chàng trai hào hoa kêu cô gái và cuối xuống nhặt lên giùm trao lại thì coi như …dính chấu rồi ! xấu cở nào củng thấy có duyên !củng phải gần gủi mà giao hợp mới xong ! xong rồi vài hôm lại nhớ mà tìm cho xong cái nửa …rồi cái nửa !!!
Khi nữ pháp sư đã thọ pháp chính thức ,mổi tháng điều có 1 ngày đôi vú phải tiết ra sửa , đó chính là ngày mà pháp sư phải đội mâm đèn 1 ngày đêm để cúng cho bà chúa ngãi đội đèn ,khi pháp pháp sư hành lể như vậy tuyệt đối không ai được trông thấy ,ngoại trừ học trò duy nhất cũng là vị thầy nối nghiệp tương lai. Sữa tiết ra từ đôi vú nữ pháp sư trong ngày ấy ,kể cả mồ hôi đều được vớt lại chứa vào 1 lọ dầu ,dầu nầy có tính thu hút cực mạnh hơn cả dầu hoa ngãi !....tôi đã từng ngửi 1 lọ dầu cô trao cho khách ,nó chẳng phải thơm nồng nặc mùi nước hoa ,mà chỉ là 1 thứ nước hương thơm mà thôi ,nước nầy còn có thể hoà vô xà phòng hay nước chải tóc ,cây lăn trên người trước khi gặp gở đối tượng muốn câu chài .
Một đặc điểm nửa về loại ngãi nầy , rất khác với các thứ ngãi khác .có thể ăn bủn beo hay tán gia bại sản người bị mắc ngãi bởi bán nhà cho gái ăn (ví dụ các loại ngãi ăn dơ xài chung với phép mea pí-người miên gọi là phép mẹ lồn ,họ tin rằng ,bất kỳ người đàn ông nào cho dù là vua quan ,hay dân dả, đều từ cái lổ ấy mà xuất sinh,cho nên bà mẹ lồn có thể thu hút hồn tất cả đàn ông vào đó trở lại , đây củng là 1 loại phép quyến rất mạnh mẽ của kh' mer,cái hay của phép nầy là không kị dơ,cái ác hại của phép nầy là cùng sống cùng chết!! , đã giao hợp nhau rồi mà trong vòng tháng đó người nam hay nữ kia lở chết vì lí do gì đó,thì người còn lại muốn sống phải vô chùa xuống tóc mà tu , ít ra 3 năm,không thì coi chừng đi đứt đến nơi !!!).thì loại ngãi nầy có tính năng phối hợp giao thoa giửa người xài nó và đối tác ,ví dụ như sau khi cô C giao hợp với ai thì người ấy dể phát huy hay thịnh vượng trong vai trò làm ăn của mình ,hay phát huy hơn trong công việc của mình hàng ngày ,tức như mua bán làm ăn thì thêm khí thế ,vào chỗ làm việc hay có thêm người ưu ái ủng hộ ….chỉ trừ 1 việc là vài hôm lại phải đến mà giao hợp với cô ấy !
Ngãi bà chúa đội đèn có trồng bằng hơi người khi củ ngãi đã già ,mà không cần phải vô chậu bón phân như các loại ngãi khác ,nhưng nó sẽ không trổ hoa và sanh củ con ….Nếu không để nó úng đi thì nó sẽ rất khó chết ,ngãi nầy các nam pháp sư cũng có người trồng nhưng chỉ để lấy ngâm ngâm dầu mà thôi ,cho thân chủ xức dầu đi nói chuyện làm ăn ,chào mời khách mua hàng …v..v.
Còn nhiều điều về loại ngãi bà chúa đội đèn ,nhưng ở đây xin giới hạn mà nói thôi ,vì dính líu nhiều đến lúc hành dâm sự …có những điều kì lạ vv …xảy ra ,càng nói càng dể bị mang tiếng là thô tục …thiết nghĩ mua vui cho bạn đọc đến đây cũng là đủ lắm rồi ! Xin tạm dừng nhe!
Cho nên bạn nào chấp nhận xem ,cho dù là tuổi bao nhiêu ,thì tâm hồn đã là trên 30 rồi đó.
Tôi cũng rất mến các bạn nào đưa bài của tôi vào blog ,tuy nhiên tôi thiết tha mong rằng xin đừng sửa văn tự lại ,xin cứ để yên cho nó mang đủ tánh xác thực ngôn từ của tiếng mẹ đẻ Việt Nam .Nó không thô tục ,chỉ thô tục khi gắn với người mang tánh ý thô tục ,mà thô tục cũng không hẳn xấu ,nó chỉ tạo ra sự đánh giá của mọi người với cá nhân mình thôi ….Cho nên ai muốn được kính trọng và ca ngợi …xin đừng thô tục và cũng xin đừng đọc bài viết nầy ,vì tôi e có nhiều sự thô tục xuất hiện trong trí của các bạn khi xem .
Các bạn thân mến,xin bắt đầu câu chuyện kể về ngãi bà chúa đội đèn.
Ngãi ông chúa tràng râu ,nếu xử dụng chỉ cho riêng phái mạnh ,thì ngược lại ,ngãi bà chúa đội đèn hoàn toàn dùng cho nữ giới ….đây là loại ngãi làm cho có duyên,cho dù cô gái có đen đủi,xấu xí ,hành vi thô tháo ,khi dùng ngãi nầy …người đối diện nếu bị tác động của ngãi vẫn thấy đó là sự duyên dáng đến cực kì trong mắt mình và đem lòng yêu thích ,là chuyện tất nhiên của đàn ông ,nói rỏ hơn là nó tạo ra cái duyên con gái ,mà mổi người con gái đều có duyên khác nhau ,chúng ta khi mới gặp nhau hay nhìn nhau đánh giá qua nhan diện bề ngoài ,từ đó nổi lên cái ý thích nhau hay là không (nếu hạp nhản).
Ngãi bà chúa đội đèn sẽ cho duyên các người đẹp ,có thể không đẹp trong mắt bạn nhưng nó sẽ đẹp hút hồn các đối tác a hay b nào khác .
Câu chuyện về ngãi nầy ,tôi thu thập từ 1 cô gái cave hồi năm 1991…..hồi lúc ấy ,bạn tôi mê tít 1 cô gái có nước da bánh mật và khuôn mặt lưởi cày ,có đẹp gì cho cam với tôi ….Nhưng với bạn tôi ,hắn nhất định không thành lập gia thất với 1 đám gia đình đã gạn hỏi ,có ăn học làm cô giáo hẳn hoi ! cũng vì cô cave có mái tóc và làn da màu huyền bí nầy .
Khi tôi nghe về chuyện trì hoãn đám cưới ,tôi có gặp và bàn bạc với bạn tôi ,hắn nói nếu vài ngày hắn không gặp và gần gũi cô C thì hắn như thiếu ăn thiếu ngũ thẩn thờ không làm gì được ,mặc dù cô làm cave hạng sang và quen lắm người đàn ông khác .
Tôi không tin điều đó ,tôi nghỉ bề trong chắc cô ả có cái gì đó như cụ ng du từng nói :"nghề ngoài 7 ngón ,nghề trong 8 vành" chi chi ấy mà ! Chứ vừa đen đủi ,khuôn mặt lại vừa dài nhọn ,móng tay chân loè loẹt ,nghĩ đến là đã sợ rồi nói gì đến chuyện ôm ấp mê mệt đến mất ăn ngủ , lại là cave hạng sang cho nỗi chứ ?
Rồi 1 hôm ,tôi có dịp gặp cô gái ấy tại nhà trọ của cô ,bạn tôi có giới thiệu nhờ tôi đến xem giùm phong thuỷ cái bếp của cô nấu ….Sau khi xem ngồi chuyện vãn ,tôi để ý thấy phòng trọ cô ở tuy nhỏ mà kín đáo và an tĩnh tương đối sạch sẽ ,lại nghe phưởng phất 1 mùi hương rất lạ .Trong góc phòng có rèm cao từ mái phòng rủ xuống che phủ như giấu đi điều gì đó ….Và hình như mùi hương kia từ góc nầy toả ra lan khắp trong phòng ,nhưng tôi không tiện hỏi .
Sau đó tôi về 3 ngày trôi qua, thì được bạn tôi báo tin cô C nhức đầu kịck liệt mấy ngày qua từ lúc tôi đi về ….Cô ngỏ ý muốn gặp tôi hỏi lại thêm về cái vụ xếp đặt bếp ,dạo ấy điện thoại di động chưa phổ biến rộng như ngày nay ….cho nên tôi lại phải 1 phen thân chinh đến nhà cô trọ lần nửa ,chuyến nầy khong có bạn tôi đi cùng ,vì hắn phải đi làm .
Tôi xin nói thẳng vào tình tiết mà không dài dòng ,vì đây không phải là tiểu thuyết , được cô cho biết tôi có cái gì đó làm cô nhức đầu từ khi gặp tôi ,mấy ngày rồi cô không đi làm được ! Tôi nói tôi có tu niệm theo 1 trường phái ngoài đạo Phật ,cô im lặng giây lát rồi kéo tôi đến cái màn trong góc phòng ,cô vén màn cho tôi nhìn vào Trong góc là 1 cái bàn cây nhỏ cao độ đến bụng ,trên bàn là 1 pho tượng đất hay kim loại màu đen cao chừng 2 tấc ,trước tượng có 1 cái tô sành ,trong tô đốt hương liệu( như 1 loại lá khô để xông nhà) cháy ngấm ngầm toả hương mà tôi đã ngửi thấy lần trước ,hai bên pho tượng là 1 chén nước trong có rải hoa lài trên mặt nước và bên kia 1 cái dĩa đựng 3 tép trầu cau tom sẵn ….
Cô nói với tôi là cô có thờ tổ nghề (?!) và chắc là khi tôi vào đây ,Tổ tôi và Tổ cô có chút va chạm gì đó khiến cô đau đầu mấy ngày qua ….cô xin tôi hảy vái tổ của cô thì cô sẽ lành bịnh ! Tôi ok theo lời cô ,vì tôi chẳng muốn vô tình vì tôi mà ai phải thiệt thòi ,cho dù tôi không hiểu vì sao hết !!! hoà khí vẫn là hơn !
Cô C liền ra chốt cửa lại thật kỹ ,cô trở vào chấp 2 tay lên đỉnh đầu trước pho tượng ,2 chân đứng chụm lại mà 2 gối khuỵu xuống ,trong 1 tư thế rất lạ ,tôi nghe cô cầu kinh bằng tiếng thổ âm độ vài câu ,sau đó cô liền ngồi xếp bằng xuống trước mặt tôi và ……cởi áo ra !!!! tôi thất kinh muốn bỏ chạy thì cô 1 tay nắm tay tôi lại ,tay kia cô lắc bàn tay mấy cái ,ngụ ý không có gì quan trọng mà lo …tôi thấy vậy củng tò mò ngồi xem sao ,mặc dù trong bụng rất run !
Bên trong áo cô không có mặc áo lót , điều làm tôi chú ý là ẩn dưới sợi dây chuyền cô mang là dây chuyền khác màu xanh lợt ,nói đúng hơn là 2 hàng chử nhỏ li ti được xâm vào ngực cô , đổ từ 2 vai xuống ,giáp mí 2 hàng chử ấy tại gần khe hở giửa ngực cô ,là hình xâm giống như pho tượng mà cô đang thờ !...Tóm lại , đây là 1 hình xâm giống y như là dây chuyền đeo trên ngực vậy ,và củng có hình xâm như chử nho nhỏ li ti viền quanh 2 núm vú của cô nữa!
Lúc nầy cô thấy tôi tạm an tâm liền với tay lên bàn thờ lấy chén nước đựng hoa lài xuống ,cô đưa tôi cầm và nói tôi vái xin cho Tổ của tôi và của cô được hoà nhã nhau .Sau đó hà hơi 3 lần vào chén nước ,tôi trao lại chén nước cho cô …cô liền uống đôi ba hớp và vốc nước vuốt mặt ,thoa nước lên ngực và lên đôi nhủ hoa của cô rồi cô mặc áo vào lại ,nói xong rồi …cảm ơn tôi đã đến .
Đó là giai đoạn và lí do mà tôi quen biết cô ,về sau khi đã biết nhau ,cô có tâm sự cho tôi nghe ,cô vốn là dân tộc thái thiểu số ,mồ côi cha mẹ khi nhỏ vì chiến tranh …lúc đó cô ở vùng si sa kẹt …ở với bà ngoại thứ ba ,chính bà ngoại đã truyền pho tượng nầy lại cho cô thờ…bà là 1 người ở giá...hồi bên ấy bà ngoại cô là 1 vị nữ pháp sư chuyên nghiệp, chuyên cấp phép cho các cô gái đủ các thành phần ,từ tiểu thương ,học trò lớn trung học…đến gái bán hoa ,cái mục đích thì cũng chung chung là mồi chài đàn ông,con trai mà mình ưng ý ,hay thu phục đồng tiền, ….phép của bà rất thiêng ,trong vòng 7 ngày nhứt định được ý trung nhân …..tuy nhiên làm ra bao nhiêu tiền bà liền mua gạo cho hàng xóm hết ,xóm bà rất nghèo …và củng đôi khi bà được cho dây chuyền vàng ,bà liền vắt dây chuyền quanh người pho tượng ….khi bà mất các tư trang nầy được chôn chung cùng bà .
Nói về hình dáng pho tượng thì tựa như hình dạng bà ngoắc hay nàng ngoắc ,bạn nào từng xem hàng hoá tâm linh theo tín ngưỡng thái ,kh' mer ,chắc không lạ gì hình dung nàng ngak …nhưng ở đây tôi xin tả rỏ hơn 1 chút …nàng ngak theo tín ngưỡng dân gian kh'mer thì vấn xà rong có hình bông và 1 tấm voan mỏng vắt ngang ngực ,ngồi xếp gối nghiêng và vẫy tay gọi khách ….Qua đến Thái thì có biến dạng đôi chút, thì bà mặc áo và đội mão kiểu chư thiên ,trên áo có bông hình thoi như dát vàng chạm ngọc ….củng tư thế ngồi ấy mà ăn vận vải hoa mềm ngồi 1 tay vẩy khách ,1 tay ôm gié lúa thì đó là nàng đất hay củng gọi gọi là mẹ đất pra va thi …chuyên cho việc mua bán của nhà nông và mùa màng …..ở đây thì pho tượng cô thờ củng ngồi, củng có dáng quì ,mà quì thẳng chứ không ngồi nghiêng như bà ngoắc ,1 tay để suông theo bắp đùi ,bàn tay đặt nơi đầu gối ,tay kia vẩy khách như bà ngoắc vậy .
Cái khác là đỉnh đầu của bà ,thoạt nhìn thì thấy như mái tóc rẽ ngôi tại giữa đỉnh ,nhưng cô C nói tôi đó chính là đầu dương vật của đàn ông chứ không phải mái tóc …ngoài sau lưng thì bà có cái đuôi dài như đuôi sư tử ,củng là cái roi hậu vận trừng phạt những kẻ hai lòng khi đã thờ phụng và thọ phép nơi bà ….Bà đây có tên gọi là bà lakuc.
Tượng của bà phải bọng ruột và làm bằng 4 loại đất kết hợp lại nắn tượng , đất nền nhà ăn của chùa, đất bờ ao phía tây (ao phải có bèo), đất dưới giường cô gái còn trinh hay ngủ, đất từ nghỉa trang phía đông hay dưới 1 gốc cây cổ thụ già, đất được phơi khô trước mặt tiền hay trong sân của 1 ngôi chùa …trong ruột tượng có chứa đựng 1 loại ngãi yêu mê gọi là ngãi bà chúa đội đèn …như vậy thì pho tượng mới có sức linh kì diệu và truyền sức linh nầy đến cho người phờ phụng pho tượng .
Đây tôi nói về cây ngãi bà chúa đội đèn ,cọng lá nhỏ xíu như rau má,lá hình trái tim ,hoa màu trắng mọc thành chùm nho nhỏ từ củ mọc lên ,củ thì lớn và dài cở như đậu phọng miên trồng,( đậu phọng việt trồng thường chỉ có 3 hạt trong 1 trái củ ,nhưng của miên trồng thì nó to hơn ,chứa đến 4hay 5 hạt ,và ăn có ít có mùi dầu …nói chung là đậu chắc hột và ngon đậm đà hơn bên việt mình trồng),1 cây ngãi nầy có thể có chùm cũ chừng mươi củ hay hơn ,nhưng cây ngãi nầy rất khó trồng ,nó là giống ngãi bên lèo đem qua ,nhưng nghe nói bên Phan Rang của Việt Nam mình cũng có người trồng và xử dụng loại ngãi nầy ….Loại ngãi nầy thì đàn bà trồng hay hơn đàn ông ,khi thỉnh ngãi về phải có bài chú riêng biệt của ngãi mà cúng ,chứ không thể mà vái van chung chung được , đất trồng ngãi gồm 1 công thức nhiều món mà trong đó không thể thiếu tóc mai con gái và miếng vải đượm mồ hôi từ quần áo con gái còn trinh.
Khi tôi luyện bà ngãi nầy đến độ chín muồi ,củ ngãi sẽ bật hoa ra ở gốc củ ,thầy có thể hái hoa nầy ngâm vào dầu thơm để tom phép thuật vào từ 49 hay 100 ngày tuỳ ý thầy chọn ,dĩ nhiên là công phu nhiều thì hiệu quả càng cao và lâu dài hơn ngắn .món ngãi trong dầu xức nầy có thể tom vào xà phòng ,hay mỷ phẩm cho phụ nữ xức và tắm ,nhằm thu hút nhiều đối tượng khác phái ,chiêu nầy gọi là cho người đẹp duyên ,tiếng trong nghề gọi là tô tô tăk.
Nhưng mà công năng chính hiệu của loại ngãi nầy chính là nơi củ ngãi ….Phải chon thật kỷ trong đám củ ngãi để lấy ra 1 củ duy nhất làm ngãi bà chúa mà luyện , đó là củ ngãi có màu da hung đỏ nhiều và có đường tách hẻ ,trông đường tách ấy đang có mầm nhỏ trồi ra ….đó là củ ngãi như hình âm hộ của mẹ đất …..lấy củ ngãi ấy làm chúa để trục hồn tất cả củ ngãi còn lại ….gần gói lại trong vải đỏ đẹm đặt trên 1 bàn thờ riêng biệt ,không được để chung bất kì món phù phép nào khác lên ! riêng củ ngãi chúa đã chọn phải đặt riêng ra ngoài.
Dùng nước bọt của pháp sư thấm vào củ ngãi chúa mỗi đêm luyện ,hay đúng hơn là ngậm củ ngãi trong miệng mà luyện thần chú gọi bà lakuc….Pháp sư phải là thân nữ (pháp sư nam chỉ trồng và dùng được hoa ngãi nầy mà thôi ,luyện củ ngãi thỉnh bà chúa về thì phải là thân nữ)….nữ pháp sư sẽ phải khoả thân hằng đêm , đội trên đầu 1 mâm đồng ,giửa mâm đặt pho tượng của bà lakuk ,quanh viền mâm phải thắp 12 ngon đèn ,bất kể là đèn dầu hay nến đều được ….thần chú đọc đầu tiên sẻ phải là thần chú cầu khẩn bà về nhận mình làm con em suốt đời , đã quy kính nơi bà là không được qui kính bất kì nơi nào ,thần tổ nào khác nửa !.ai phản lại hay 2 lòng về sau sẽ bị trừng phạt bịnh hoạn nặng nề ...kế sau của thần chú sẽ là bài vái thỉnh 9 cô và 12 cậu vốn dỉ là bộ hạ của bà về phụng sự cho việc muốn tác thành về sau .
Trong quá trình trồng ngãi ,lá ngãi héo không được bỏ đi ,lá sẽ được phơi khô để xông đốt mổi khi vái van cầu bà về chứng cho việc mình xin ,nếu pháp sư là đệ tử chính tông của bà chúa đội đèn thì sẽ còn nhiều sự việc khác có thể cầu xin chứ không hẳn là chuyện tình ái …….Làm pháp sư đệ tử bà của đội đèn quả là nhiều gian nan ….Mỗi tháng phải có 1 ngày đêm quì đội mâm đèn cúng cho bà ,phải khoả thân trong lúc quì và xoa hương thơm khắp cùng cơ thể mình …mồ hôi trong lúc quì hương đổ ra phải hớt lại trên da bằng 1 cái lọ để dành ….đây sẽ là thứ bùa thuốc lợi hại vô cùng khi đàn ông ăn uống phải nó .
Thân mình người nữ luyện phép nầy hay thường dùng phép nầy sẽ thay đổi 1cách kì lạ trong 100 ngày ….như là da thịt sẽ tự săn chắc lại ,da sẽ hoá màu sạm lại như bánh mật , nhủ hoa sẻ tự vung đầy ra ngoài , âm hộ cũng nhô ra nhiều hơn và săn chắc …Thân thể khi toát mồ hôi sẽ đượm mùi thật quyến rũ với đàn ông !
Tất cả củ ngãi đã luyện đều được để vào trong ruột pho tượng và hàn chỗ miệng ấy bằng sáp ong nướng chảy hay 1 loại nhựa cây đặc biệt ….Pho tượng bà chúa đội đèn là vật bất li thân trong suốt cuộc đời nữ pháp sư …Pháp sư phải lập tức nuốt ngay củ ngãi chúa đã luyện...bản thân bà có thể mồi chài rất nhiều đàn ông phụng sự cho mình về mặt ái tình hay vật chất ….nhưng mặt trái của nó là suốt đời pháp sư sẽ phải cô đơn không chồng (không được cưới hỏi chính thức )!không được có con ….muốn có cũng vô ích …Vì một khi đã nuốt bông ngãi nầy thì thiếu nữ sẽ trở nên vô sinh ….muốn có chồng con thì phải tìm cho được người truyền giao phép lại , khi ấy mới có thể có con được ( kì như vậy đó ! cho dù có giao hợp bao nhiêu lần cũng không có con ! và không có chu kì kinh nguyệt hàng tháng !) nhưng khi bà chúa đội đèn và các cô ,các cậu đã rời khỏi thân xác thì bản năng sinh sản lại trở về ! điều nầy chắc là khó tin với nhiều người !
Đệ tử chân truyền thì chỉ có 1 người duy nhất mà thôi ,và lại phải là cô gái đồng trinh 12 hay 13,14 tuổi càng tốt ,có huyết thống càng gần càng hay,chỉ khi gần mất ,pháp sư mới giao lại cả pho tượng cho đệ tử nầy ….khi truyền pháp thuật thì pháp sư sẻ ói ra củ ngãi gốc cho học trò nuốt …học trò nuốt vô rồi coi như từ nay đã người kế vị tương lai phụng sự bà chúa đội đèn ! lúc ấy chính tay pháp sư sẽ dùng đầu nhọn của cây trâm cài tóc xâm vào ngực và xâm viền quanh nhủ hoa của cô đệ tử các câu thần chú ,mực xâm là 1 loại trái chàm có màu xanh đen.,lại phải xâm vào đầu lưỡi cô gái để khai khẩu các thần chú .
Pháp sư có thể cấp dầu yêu có ngãi cho thân chủ dùng mồi chài đàn ông con trai …nếu là cave hay gái bán hoa ….nếu là người chỉ có ý định mồi cho bằng được 1 ý trung nhân duy nhất …thì người ấy sẽ được cấp cho 1 củ ngãi đem về lót dưới gối ngủ hàng đêm …sau khi đã dùng mùi dầu quyến rủ đối tượng chung chăn gối …điều kiện tối cần thiết của cô gái là phải cột hay quấn cho bằng được 1 sợi tóc của mình quanh phần khấc của dương vật người nam mà không để cho người ấy biết …nếu người đó đã mang sợi tóc ấy về đến nhà là phép chắc như ăn bắp ! hàng ngày đêm sẽ không thể quên được cô gái xài phép tô tô tăk !
Đặc biệt hơn là dương vật thường xao xuyến ngứa ngáy ,chỉ có giao hợp cùng cô gái kia mới có thể thoả mản phần nào ước vọng, và chỉ với duy nhất cô gái ấy mà thôi !....dỉ nhiên là pháp sư có cách giải dứt cơn thèm muốn nầy cho người bị …nhưng điều ấy ít khi xảy ra .bạn tôi thú nhận điều nầy với tôi có thật ,và kể cả khi anh đi tắm,anh gỡ cọng tóc ấy ra rồi ,mà tối đi ngủ thấy có cảm giác kì kì chỗ ấy ,mở đèn xem lại thì xuất hiện cọng khác quấn quanh như chưa hề bị gỡ ra... Nói đến đây chắc không ai tin .Mà thôi ,cứ coi cho vui vậy !
Đôi khi cũng vì lí do ăn phạm nên khách vô tình thoát ách của ngãi .Nhưng đây không phải là ăn thịt trâu hay chó ,vì nếu vô tình ăn phải sẽ ói ra ngay !...Nghe nói là 1 loại rau …nhưng không rõ rau gì, và rau ấy bên Miên mới có !
Vùng đất Si sa kẹt là vùng đất nghèo khổ bên Miên tiếp giáp Thái Lan …nghe đâu vùng ấy 10 người hết 9 biết ma thuật …đa số là phụ nữ làm pháp sư và họ cũng rất nghèo. Hồi ấy đa số con gái vùng nầy đi thỉnh phép để qua Thái Lan bán bar,may mắn thì lấy được ông chồng thương gia nào đó(thường thì là mấy ông Hoa kiều có vợ bé) ! Riêng cô C qua Việt nam vì tị nạn Khơ me đỏ ….Chính bản thân cô là pháp sư nối nghiệp cấp phép yêu mê cho các cô gái khác và cũng chính cô xử dụng phép ngãi để mồi chài đàn ông .Theo sự tìm hiểu của tôi thì cô ấy có nhiều người tình ,nhưng chính thức và thường xuyên thì có đến 4 hay 5 vị ( người Hoa Chợ lớn ,xì thẩu )…và cuối bét là anh bạn mê gái của tôi ! Nhưng hình như cô yêu anh hơn hết ,vì tướng tá anh khá là phong lưu và ăn nói có học thức ,mặc dù cái túi anh lép kẹp với đồng lương 3 cọc 3 đồng !.....Tất cả đồ dùng trong nhà trọ của cô là đều do các tay xì thẩu đem đến ………….Nhưng về sau không hiểu lí do gì mà cô bị các tay đòi nợ thuê đến xiết đồ đạc và dời chỗ ở đi mất , không biết là nơi nào …kể cả anh bạn tôi cũng không biết ,hay anh cố tình dấu tôi không chừng !Cái còn lưu lại của tôi về cô là 1 nắm ngãi do chính tay cô tặng tôi .
Cái kị của ngãi bà chúa đội đèn là dùng ngãi mồi chài người tu hành Phật giáo (chư sư hoà thượng , đại đức ) hay là người có thần quyền (như học môn 5 ông ,Lỗ bang,chẳng hạn )…ngãi sẽ không hư mất ,nhưng người xài ngãi sẽ bị dội phép lại ảnh hưởng khá nghiêm trọng nhiều ngày (về mặt sức khoẻ )
Người pháp sư giữ pho tượng bà chúa đội đèn không thể làm đám cưới ,không thể sinh con ,không ăn đầu cá , ăn huyết và các món thịt sống ….Nếu bà chúa đội đèn độ cho thì khá dễ dàng trong cuộc sống vật chất ,kể cả việc trừng trị hay ngăn chặn kẻ thù cạnh tranh trong tình trường !
Lúc trước tôi có thắc mắc là với phép thuật như vậy sao mà cô C lại phải bán hoa với 1 dạng cao cấp ? chỉ cần quen biết 1 thương gia giàu có là đũ ?nhưng sự thật không đơn giản là vậy …dù muốn hay không ,phép sẽ xoay chuyển đàn ông đến với cô để giao hợp …hầu như ngày nào cũng phải có ! hoặc ít nhất 1 lần hoặc nhiều lần trong 1 ngày ! nói ra thì kì ,chứ có lẻ là chơi nhiều hơn ăn cơm ! càng giao hợp hợp lại càng đẹp mặn mòi ra ,có duyên hơn !
Chính bản thân tôi đôi lúc củng có nhớ đến cô C, tôi cảm nhận cô ấy có 1 sức quyến rũ đến kỳ lạ từ đôi lông mày của cô trên khuônmặt dài và cằm nhọn ! củng như là mùi hương gợi dục kì lạ từ mồ hôi của cô ….cô cho tôi biết rằng cô có thể ếm chim và ếm cá ,nếu chim hay cá rơi hay trồi lên cạn vào trước nhà ai ,người đó phải chết hoặc bịnh rất nặng ,nhưng cô củng cho tôi hay là cô không hề có kẻ thù nào hết …ngoại trừ 1 vài cô gái cạnh tranh vào lúc bấy giờ ( có cô củng từng là nhân tình của 1 ông chủ tàu ,nay say mê cô C)…nhưng các đối thủ đó chỉ là chuyện nhỏ không đáng quan tâm với cô .
Nghe nói lí do cô bị xiết nợ cũng là do 1 ông Tàu quá mê cô ,dụ cô làm vợ bé ,nhưng cô từ chối , ông ta liền cho người đến xiết lấy lại tất cả đồ đạt ,với ý đồ khi mất tất cả ,cô sẻ dể dàng ưng thuận nương nựa nơi ông .
Còn nói về các cô gái bán hoa đến thọ phép yêu mê mồi chài của cô , đa số đều có khách rất nhiều ,họ hay dùng dầu thơm của cô C cấp cho ,trong dầu ấy có nhiều hoa ngãi nhỏ li ti đã úa vàng do thấm dầu lâu ngày …không phải 1 lọ dầu là xài cho kì hết ,mà trong vòng 1 tháng ,còn dầu hay không cũng phải trở lại đáo phép (nếu còn muốn tiếp tục xử dụng dầu )
Loại dầu nầy còn 1 đặc điểm kì quái khác là thu hút tình cảm giửa nử giới với nhau ,dể tạo ra sự đồng tính luyến ái nữ ! và nó củng keo sơn không thua gì nam với nữ ,thậm chí có phần ác liệt hơn là khác nửa !
Muốn dùng ngãi nầy mồi chài công viên chức cao cấp nào hơn mình nhiều (ví dụ 1 cô gái quê muốn chài 1 anh có ăn học bằng cấp chẳng hạn) truớc hết thầy ngãi liền lấy đèn cầy hơ vào các chi phần kín trên thân thể cô gái ,mồ hôi sẽ tiết ra tại các chi phần ấy ,pháp sư lấy lá ngãi khô để vào cho hút hết ,kế lại phải lấy lông nơi bộ phận sinh dục cô gái ấy cho vào lá ngãi đã thấm mồ hôi ,cuốn hết lại cho vào 1 cái ống tre ,pháp sư sẽ bảo cô gái đi về ,3 hôm sau quay lại cho biết kết quả,nếu các phần cô-cậu của ngãi chịu ra sức độ phần duyên nầy ,sau 3 ngày ,lông kia sẽ tự mọc dài ra thêm và đan vào các lá ngãi khô ….lúc ấy pháp sư đồng ý với thân chủ là sẽ làm,thân chủ sẽ đặt tiền lể tổ ngay tại chổ cho ngãi bà chúa đèn chứng ,pháp sư sẽ lấy 1 mảnh vải áo của bất kì thiếu nũ chưa chồng nào ,xé ra như 1 dải băng nhỏ có chiều ngang vài phân ,quấn quanh bọc kín đốt tre có chứa lá ngãi kia ….pháp sư dặn người con gái kia đem về nhà , đúng 12 trưa mặt trời đứng bóng sẽ bỏ cái ống tre nầy vào chuồng hay 1 cái bội úp con gà trống ,tự nhiên con gà thấy vật lạ rớt vào ,nó sẽ chạy lại mổ liền mấy cái ,lúc ấy phải lấy cái ống tre kia ra ,thay vào đó 1 con gà mái ,gà trống liền nhảy lên vồ gà mái giao hợp ngay ….như vậy coi như sự việc thành công 1 nửa rồi …Phần còn lại khá dể dàng ,chỉ cần cho ống tre đó vào 1 cái xách tay hay 1 cái hộp ,hay 1 cái áo chẳng hạn …cố ý đi qua mặt người nam và làm rơi nó xuống ,nếu chàng trai hào hoa kêu cô gái và cuối xuống nhặt lên giùm trao lại thì coi như …dính chấu rồi ! xấu cở nào củng thấy có duyên !củng phải gần gủi mà giao hợp mới xong ! xong rồi vài hôm lại nhớ mà tìm cho xong cái nửa …rồi cái nửa !!!
Khi nữ pháp sư đã thọ pháp chính thức ,mổi tháng điều có 1 ngày đôi vú phải tiết ra sửa , đó chính là ngày mà pháp sư phải đội mâm đèn 1 ngày đêm để cúng cho bà chúa ngãi đội đèn ,khi pháp pháp sư hành lể như vậy tuyệt đối không ai được trông thấy ,ngoại trừ học trò duy nhất cũng là vị thầy nối nghiệp tương lai. Sữa tiết ra từ đôi vú nữ pháp sư trong ngày ấy ,kể cả mồ hôi đều được vớt lại chứa vào 1 lọ dầu ,dầu nầy có tính thu hút cực mạnh hơn cả dầu hoa ngãi !....tôi đã từng ngửi 1 lọ dầu cô trao cho khách ,nó chẳng phải thơm nồng nặc mùi nước hoa ,mà chỉ là 1 thứ nước hương thơm mà thôi ,nước nầy còn có thể hoà vô xà phòng hay nước chải tóc ,cây lăn trên người trước khi gặp gở đối tượng muốn câu chài .
Một đặc điểm nửa về loại ngãi nầy , rất khác với các thứ ngãi khác .có thể ăn bủn beo hay tán gia bại sản người bị mắc ngãi bởi bán nhà cho gái ăn (ví dụ các loại ngãi ăn dơ xài chung với phép mea pí-người miên gọi là phép mẹ lồn ,họ tin rằng ,bất kỳ người đàn ông nào cho dù là vua quan ,hay dân dả, đều từ cái lổ ấy mà xuất sinh,cho nên bà mẹ lồn có thể thu hút hồn tất cả đàn ông vào đó trở lại , đây củng là 1 loại phép quyến rất mạnh mẽ của kh' mer,cái hay của phép nầy là không kị dơ,cái ác hại của phép nầy là cùng sống cùng chết!! , đã giao hợp nhau rồi mà trong vòng tháng đó người nam hay nữ kia lở chết vì lí do gì đó,thì người còn lại muốn sống phải vô chùa xuống tóc mà tu , ít ra 3 năm,không thì coi chừng đi đứt đến nơi !!!).thì loại ngãi nầy có tính năng phối hợp giao thoa giửa người xài nó và đối tác ,ví dụ như sau khi cô C giao hợp với ai thì người ấy dể phát huy hay thịnh vượng trong vai trò làm ăn của mình ,hay phát huy hơn trong công việc của mình hàng ngày ,tức như mua bán làm ăn thì thêm khí thế ,vào chỗ làm việc hay có thêm người ưu ái ủng hộ ….chỉ trừ 1 việc là vài hôm lại phải đến mà giao hợp với cô ấy !
Ngãi bà chúa đội đèn có trồng bằng hơi người khi củ ngãi đã già ,mà không cần phải vô chậu bón phân như các loại ngãi khác ,nhưng nó sẽ không trổ hoa và sanh củ con ….Nếu không để nó úng đi thì nó sẽ rất khó chết ,ngãi nầy các nam pháp sư cũng có người trồng nhưng chỉ để lấy ngâm ngâm dầu mà thôi ,cho thân chủ xức dầu đi nói chuyện làm ăn ,chào mời khách mua hàng …v..v.
Còn nhiều điều về loại ngãi bà chúa đội đèn ,nhưng ở đây xin giới hạn mà nói thôi ,vì dính líu nhiều đến lúc hành dâm sự …có những điều kì lạ vv …xảy ra ,càng nói càng dể bị mang tiếng là thô tục …thiết nghĩ mua vui cho bạn đọc đến đây cũng là đủ lắm rồi ! Xin tạm dừng nhe!
NGÃI TỔ ( NGÃI ẤN)
Cây có lá dài như lá cây trinh nữ hoàng cung ,hoa lớn cở đầu ngón chân cái ,có màu 3 màu vàng trắng đỏ xen vào nhau ,rất hiếm ra ,khi ra thì đôi ba ngày mới tàn ,hoa nầy được người tin tưởng dị đoan phơi khô để vào bóp đựng tiền lấy hên khi giao dịch.
Còn gọi là cây ngãi quấn hay ngãi Thái ,sở dĩ có tên gọi như vậy là mô tả theo hình dáng của cây và xuất xứ của nó .
Năm 2006 cây ngãi nầy được tìm thấy tại Thái Lan ,có sự chú ý về mặt dược tính của nó trong vấn đề y học ,về bó liền xương ,tạo dựng lại mô cơ và gân sớm cho người bị nạn .Cây ngãi nầy được mang về Việt Nam và trồng tại Cần Thơ trong 1 vườn thuốc nam ,tuy nhiên có lẽ vì lí do phong thổ không phù hợp nên cây phát triển yếu ,và dược tính cũng giảm đi khá nhiều .Để tìm cách khôi phục dược tính của nó ,các vị thầy thuốc đã đem nó lên miền Thất Sơn An Giang ,nơi đây nổi tiếng là ở ngọn núi Cấm (Thiên Cẩm sơn) từ xưa nay tương tụ vô số ,có thể nói là hàng trăm loại nam dược kì bí lừng danh …với hy vọng phát triển mạnh hơn về loại cây quí hiếm nầy .
Có lẽ vì do thổ cư phù hợp nên cây ngãi quấn phát triển khá tốt , đem áp dụng sau khi trồng trên 1 năm với phần củ ,thì thấy ứng dụng khá tốt trong việc bó lành gân xương phục hồi mau chóng . Năm 2008 ,tại vườn thuốc trên núi Cấm có trồng độ 30 cây đem từ Thái Lan về , được chia 2 tốp ,1 trồng trong chậu ,2 trồng thẳng xuống đất lên liếp vồng,kết quả là cây trồng thẳng xuống đất mau ra cây con và phát triển mạnh hơn ,nhưng tánh linh ít hơn cây trồng trong chậu sành.Tuy nhiên có phát triển nhưng số lượng ít và chậm nên cây được bán với giá khá cao .
Tại điểm gốc nầy ,cây được bán với giá (thời điểm 2008) là 2triệu năm trăm ngàn cho 1 cây ….Đương nhiên không bán đại trà ,chỉ bán cho người biết nghề thuốc hay nghề huyền bí ,theo lời vị chủ vườn thì giá như vậy đã là rẻ…Vì cớ đem từ Thái Lan về rất khó khăn ….Không tin, ai cứ đi Thái mua bất kì cây kiểng về đây xem sao , đem được lên phi cơ là cả 1 vấn đề khó khăn khúc mắc !...Còn lí do nữa là cây tại bên ấy bán cũng không rẻ …đem về đây lại khó trồng cho tốt để sanh cây non …khó phát triển đại trà .
Cho nên vị thầy thuốc tại đó nói bán như vậy là củng làm phước rồi ….Vì khi 1 củ ngãi ấy bó liền xương cho người bị nạn ,công thầy và công thuốc có thể lên đến hàng chục triệu hay 12 triệu là chí ít(hiện nay chỗ nầy không còn bán nữa ,vì đa số cây ở đây đã được các thầy thuốc mua và gởi trồng tại đây ,chỉ còn tại nơi các thầy khác từng thỉnh về trồng cho sanh thêm con.Nhưng điều nầy rất khó ,vì có khi trồng đôi ba năm mà cây vẫn không nhảy con …Vì vậy các thầy bán với giá khá cao như 7-8 triệu là chuyện thường ,thậm chí còn hơn …nhưng có nghĩa gì với 1 doanh nhân khi 1 tháng không kiếm ra 10 triệu hay 100 triệu? Cho nên đó vẫn là cái giá hời cho những ai biết coi trọng giá trị của cây ngãi giúp cho mình) .Nếu biết cách dùng ,cây nầy bó gãy xương nhanh và mạnh hơn ngãi nàng Rế ,hay ngãi Hổ trên núi Cấm ….Đặt biệt không để lại dị dạng cho tại chỗ bị thương .
Thực tế ít thầy thuốc Việt Nam biết về công năng của cây ngãi quấn nầy ,vì lẽ nó mới du nhập vào Việt Nam vài năm nay và không hề có tên hay ảnh trong danh mục sách thuốc nam từ trước đến nay .
Nói về hình dạng thì cây giống như 1 phiên bản của cây đại tướng quân thu nhỏ lại ,cây thuộc loại thân mềm ,lá bẹ ,cây già lá lớn dài non 1 mét ,cao độ 7 tấc ,trồng mấy năm khó thấy ra hoa ,chắc là loại hiếm ra hoa như cây phát tài ở Việt Nam .
Đặc điểm có một không hai , để nhận dạng nó là ,các lá của cây quấn xoay xoắn vào nhau khi bắt đầu mọc ra từ thân cây ,có khi 2 hay 3 lá cùng xoắn vào nhau như ta se chỉ vậy ….Nhưng khi lá bắt đầu phát triển thì tự động các các tự dần dần xoay ngược chiều xoắn lúc ban đầu để tự tách riêng biệt ra(cây ngãi xanh củng có lá mọc kiểu nầy ,nhưng là loại họ ngãi hổ,có công dụng khác ,thân cây như loại nga truật)
Đúng ra thì cây trông có vẻ vừa giống như cây đại tướng quân lại vừa có lá tựa hồ giống cây trinh nữ hoàng cung ….Lại nghe có thầy nói cây quí ở chỗ trị vô sinh cho đàn ông....
Bây giờ ta lạm bàn về huyền môn 1 chút vì sao nó được gọi là ngãi quấn vì tính chất lá xoắn vào nhau của nó đã đành ,nhưng công năng của nó ra sao ? nên thực nghiệm của 1 vị thầy từng trồng 5 cây ngãi quấn và cấp nó cho các khách chủ làm ăn thì cây ngãi có 1 hiệu ứng đặc biệt khá hay ….Sau đây là các kinh nghiệm riêng được rút ra từ cách luyện ,nuôi và dùng huyền môn cho cây ngãi nầy.
Cây nếu trồng theo nghĩa ngãi nghệ thì nên trồng riêng vào chậu hình vuông có đường kính độ 6 tấc ( ta cũng biết rằng trồng ngãi trong chậu vuông hay tròn đều có đặc thù riêng cho ứng nghiệm của cây ) phía dưới để nhiều đất bùn bờ sông ,phía trên độ 1 tấc nên rải phân tro trấu ,phía viền chậu châu vi nên lót vỏ sò hến ,sơ dừa mục bón đều quanh gốc cây …Đây là cách dể cho cây phát triển sanh cây con quanh gốc trong vòng hai năm ( có thể không sanh con nhưng cây vẩn phát triển tốt đều )
Không nên đặt cây phía sau nhà hay trên cao ,mà nên để trước cửa nhà ,nếu được 2 cây ,2 bên tả hữu trước sân nhà hay hàng hiên thì rất tốt .
Nên tưới cây bằng nước giếng hay hơn, hơn nước trực tiếp lấy từ đường cấp nước ,vì nước giếng có nhiều vi sinh hơn tốt cho cây .Cây chỉ chịu nắng sáng mà thôi ,nếu cây chịu nắng chiều sẽ không tốt nhiều ,có khi còn chết là đằng khác .
Ta nên trồng 1 ảng thật to hoa súng hay hoa sen ,ví dụ hôm nay ta cho nước máy thật đầy vào đó ,ngày mai lại múc nước từ ảng đó tưới cho cây ngãi tổ thì hay nhứt (đã từng thực nghiệm khả quan )
Từ khi bắt đầu trồng cây xuống chậu vào ngày 6 hay 14-30 âm lịch ,liên tục 49 ngày đêm ,cây sẽ đưa đến cho ta các kết quả tốt không lường ! Ví dụ gia chủ là người đang kinh doanh buôn bán …có sự cạnh tranh hay khó khăn trong công việc ,nếu xem cây đang ra lá ,và các lá tách ra theo vòng xoắn dần dần thì sự bao vây khó khăn đang được giải toả đó !...
Đặc biệt nhứt là tiêu trừ chướng ngại trong kinh doanh .,…kẻ thù đối tác không thể hãm hại …Tốt nhứt nên trồng 2 chậu gọi là tả ban hữu bộ trước hiên nhà .
Ngoài ra nếu thọ được thần chú của cây ngãi quấn (đây là thần chú riêng của cây ngãi nầy ,không phải kêu hay vái chung chung là được ,vì nếu gọi đúng tên cây bằng chú thuật phù hợp với nó ,cây mới có thể phát huy công năng đến cực điểm tạo vận mạng cát khánh vô cùng cho chủ nhân )…thì các pháp sư khác do kẻ thù mướn cũng không thể phá được bằng các chú pháp độc hại hay âm binh ,cây ngãi tổ nầy sẽ thu lấy tất cả pháp có âm tính vào cây và hoá giải nó vào ban ngày (theo lá mọc bung ra )vì có công hiệu thu nhiếp các bất pháp như vậy nên còn gọi là cây ngãi tổ .
Cây còn còn có công năng gọi người có vợ bé hay nhân tình trở về nhà với vợ con …hay bớt dần ,từ chối sự ăn chơi bên ngoaì lôi cuốn với người trong nhà (tuỳ theo khấn nguyện của gia chủ với tổ ngãi )
Chưa thấy cây có biểu hiện về việc cột phép yêu thương hay các cách mê hoặc người khác bằng bằng sắc ái như một số ý kiến đã nhận định ( có thể là có ,nhưng chỉ sau khi cây ra hoa mới có thể lấy hoa mà thử nghiệm )
Nếu có ai hứa hẹn giao tiếp nhưng không đến ,có thể dùng 1 dĩa muối hột để tên tuổi đối tác ấy vào ,nam 7 nữ 9 cây hương thắp lên, để hết vào gốc cây ngãi ,nó sẽ gọi người ấy đến ra vài hôm .Nếu ở xa thì lâu hơn chút ,nhưng không chắc với ai ở hải ngoại vì quá xa….Khi nào người đó đến thì hãy dẹp dĩa đi.
Muốn thăng tiến chức vụ ,hái 2 lá ghi tên tuổi mình và người cấp trên trực tiếp vào ,cột 2 lá lại bằng chỉ đỏ (loại sợi lớn ) cột nhiều vòng càng tốt ,gói lại cho vào 1 lọ sành nhỏ,cho 1 nắm muối hột vào và 1 nắm nổ rang ….Đem lọ ra bờ sông hay đầu cầu ,tìm nơi có miếu thờ hay chổ hay có nhang khói ven sông chôn xuống ….Trong 3 tháng có tiến triển khá rõ !
Muốn liên kết mình với đối tác nào nào ,hay muốn liên kết nhiều hơn với đối tác đã sẵn quen ,cũng làm như trên ,nhưng chôn dưới chân miếu trên đường lộ (không phải ven sông như trên )
Khi thiếu hay cần đối tác mới ,dùng mẹo như sau ,lấy 3 lá cây giã ra (bằng chày gỗ) cho vào lọ ,thêm chút nước bọt và nước tiểu buổi sáng mới thức dậy vào , đem để ngả ba hay ngả tư, ngoài lộ lớn càng tốt …,trong 7 hay 21 ngày liền có thêm đối tác .
Muốn có con nuôi hoặc thêm người làm trong gia đình( gia đinh ) thì lấy ba lá ngãi giã nhỏ ,thêm vào nước tiểu đồng nam và đồng nữ ( tuỳ chọn nam hay nữ)và nước bọt buổi sáng của mình , thêm 1 nắm muối hột vào,vài tờ tiền thật và tiền địa phủ ,gói hết lại chôn ngả ba đường ,dưới chân miếu càng tốt ,sẽ được người làm tâm giao như ý .
Xin nhắc lại đây là muối hột ,chứ không phải muối bọt hay muối sạch . Cũng xin nói rõ là đừng để nơi miếu thành hoàng ,chỉ để nơi các miếu ven lộ thôi ,loại miếu nhỏ dọc đường ,như vậy sẽ có tác động hay của các linh giúp đỡ,thông lực quyến rũ của cây ngãi ….Nếu để tại tại miếu thành hoàng thì tổn thất lắm ,sức linh của nó sẽ bị thu hết vào đó !
Những điều nói trên có tác dụng gợi ý chứ không phải hướng dẩn, đây chỉ là theo kinh nghiệm truyền đạt của 2 vị thầy từng trồng và dùng ngãi nầy hơn 5 năm ( 1 vị tại Bà Rịa ,1 vị tại Vĩnh Long) 1 trong 2 vị nầy hiện nay là 1 thương gia thành đạt , đã dừng nghề thầy bà ,chỉ áp dụng cây cho chính bản thân mình.
Lá cây có tác dụng giã nát bó chổ đau làm mau lành gân cơ bị tổn thương và làm tan máu bầm ,hút ra vỡ miệng và làm tan 1 số mục u ,bứu gần ngoài da .
Ở đây bài nầy không có tính cách khuyên nên ăn hay uống trừ bịnh với cây nầy ,vì chỉ là mô tả sơ qua thôi ,không chuyên về ngành y nam dược ,cho nên ta không nên tự tiện dùng trị bịnh như ăn uống với nó .
Lại nói về huyền bí thì cây từng nhiều lần báo mộng cho 1 gia chủ trồng cây trên 1 năm ,các giấc mộng tương đối chính xác 7-80 %.
Trồng như vậy thì cũng không khó lắm ,mỗi sáng thắp 1 nhang cắm vào rìa chậu ,ngọn nhang hướng ra ngoài ngõ ,tưới 1 bát nước cho cây ,nếu có chuyện sắp xuất hành thì khấn kêu cây theo trợ hộ theo ý muốn , hay kêu cây coi sóc hộ gia đạo ,có gì thì ngăn cản và khiến cho mình biết mà mau về nhà xử lí .
Tối thì lại cắm nhang cho cây và đọc 49-hay 100 lần thần chú của ngãi tổ .
(nếu ai có chú thuật tổ ngãi THIÊN LA Xiêm để đọc thì cũng tốt ,nhưng tốt nhứt là phải nên đọc ngay chú thật của cây ngãi nầy )…mỗi đọc 1 câu mỗi hà hơi thở vào ngọn cây .
Cây ngãi nầy không kị phụ nữ và trẻ em ,tuy nhiên khi trồng nên tránh gà chó bươi phá cây ,như vậy cây sẽ sợ và thương tích ,sự trợ lực cho gia chủ sẽ yếu ớt đi .
Cũng có 1 số khách từng thỉnh cây ngãi nầy và trồng nhưng không mấy kết quả khả quan ! Vì sao vậy? vì không trồng đúng cách và để đúng bộ vị như trên đã nói ,lại càng không có biết thần chú của cây ngãi nầy để đọc vào sên cho cây !Loại cây có nhiều tánh linh như vậy ,nếu không đưa đúng thần vị của nó vào ,mà chỉ thắp nhang vái chung chung thì các phần âm khác sẽ lợi dụng hương khói tá vào cây mà gây khó dể cho gia đạo, hòng cầu cúng kiến ! Đó là mặt bất lợi khi ta khi trông không đúng cách ! Bản thân cây nầy tánh linh khá là mạnh ,nhang khói đều sau 49 hay đến 100 hôm là thấy kết quả rất rỏ !
Ở đây cũng xin tạm nhắc lại lời của vị tổ thầy từng sai người mang cây ngãi nầy từ Thái về ,ngài đã viên tịch vào năm sau đó vì tuổi già (85tuổi) ,nhưng lời ngài nói tôi còn nhớ rất rõ ,là cây ngãi nầy để tạo lợi ích cho người nhiều hơn bản thân thầy trồng nó ,người thầy cấp phát nó sẽ được cái phước hậu lại cho con cháu …Còn nếu chính bản thân người thầy dùng nó …thì nên chuyển sang kinh doanh ,phù hợp hơn làm pháp sư …Vì khi vị thầy tiếp tục luyện thêm các pháp và âm binh ,cây sẽ hàng ngày thu nhiếp lực và hoá giải ! Như vậy sự chuyên cần trở nên vô ích ! Do đó vị thầy chỉ nên trồng và tơm nó cho khách sử dụng ,không nên áp dụng cho chính bản thân mình là vậy !
Năm 1969 , đức ngài tổ sư hoà thượng Phạm Văn Đời ,từng tu học tại Thái Lan trong 1 thời gian rất dài ,ngài có sai đệ tử người bên Thái mang giống cây nầy về (2 cây) và ngài đã dùng linh sai khiến hỗ trợ cho 1 số đệ tử con em làm ăn ,kết quả rất khả quan về giao tế và thương mại ….
Về sau gần 1975 ,loạn lạc đã làm mất đi ,thất lạc 2 chậu cây quí nầy ( cũng có lời đồn rằng vì thấy cây có sự hay như vậy nên 1 vị tướng trước 75 cho người thu nó vào vườn lan kiểng của ông ta trên Đà Lạt …nhưng về sau vị nầy cũng ra nước ngoài sống )…không biết số phận 2 chậu cây ấy ra sao .
Cũng thêm lời khuyên rằng cây ngãi nầy không hợp cho người có thu nhập thấp xử dụng ! Thực tế cũng khách quan ,vì 1 anh chạy xe ôm không thể bỏ ra từng vài triệu mà sắm cây và gia cảnh như vậy cũng khó có điền trang mà để an vị cây cho tốt ……Theo kinh nghiệm từng thấy thì cây khá phù hợp với những ai ở địa vị trung bình trở lên ,tức là đang có kinh doanh ,làm ăn đang có cơ sở phát triển trong hiện tại …Cây sẽ nương đà sẳn có mà gỡ rối khó khăn và độ cho hanh thông rất mau …( dĩ nhiên rồi ,vì khi hết rối thì đường trống ,có thể tuỳ ý xuất động ).Các bạn có thể tham khảo bài ngãi Hậu để thấy sự tương đồng về đối tượng trồng ngãi này.
Cây hợp với người đã có gia đình hơn là độc thân ( theo nhận xét thì cây phát triển tốt tại nhà có đông người ở ) .Tuy nhiên gia chủ nên tự tay tưới vung cây ,không nên để người làm tưới vì e có sự sơ xuất không tốt.
1 tháng nên có 4 ngày cho cây ăn ( chỉ sau 49 ngày mới cho ăn ) đó là ngày 8-24 cho cây ăn nổ ,xác trà …ngày 02-16 cho cây ăn trứng gà sống nguyên hột ,chôn ở rìa chậu ,cách gốc độ 2 tấc ,chôn sâu xuống , đọc chú cho ngãi ăn.Cần phải có bài chú tổ ngãi Thiên La ngãi mới ăn ,bằng không ngãi sẽ không ăn ,cũng như các thầy nuôi binh ,phải xin sắc tổ triệu binh gia mới ăn ,chứ không phải ai cho củng được ,ai khiến củng nghe ,bạn nào từng học huyền môn chắc biết thừa việc nầy rồi .
Bài viết nầy ,tôi chú ý cây ngãi quấn từ năm 2008 tại Châu Đốc ,cũn
g biết ngày xưa có vị mang cây nầy về xứ từ năm 1962 ,trồng tại miền Đông Nam bộ ,nhưng kết quả không khả quan ,mà còn làm tàn dần sự nghiệp của người trồng ,cũng vì lí do thiếu thần chú và trồng không đúng cách .Cho nên tôi chú ý mấy năm nay , được học thần chú của cây từ năm 2008 , theo dõi diễn biến các khách trồng cây tại Sài Gòn và các tỉnh Nam bộ với các vị thầy khác ,rút ra được kinh nghiệm về bài viết nầy tặng bạn đọc …
Còn gọi là cây ngãi quấn hay ngãi Thái ,sở dĩ có tên gọi như vậy là mô tả theo hình dáng của cây và xuất xứ của nó .
Năm 2006 cây ngãi nầy được tìm thấy tại Thái Lan ,có sự chú ý về mặt dược tính của nó trong vấn đề y học ,về bó liền xương ,tạo dựng lại mô cơ và gân sớm cho người bị nạn .Cây ngãi nầy được mang về Việt Nam và trồng tại Cần Thơ trong 1 vườn thuốc nam ,tuy nhiên có lẽ vì lí do phong thổ không phù hợp nên cây phát triển yếu ,và dược tính cũng giảm đi khá nhiều .Để tìm cách khôi phục dược tính của nó ,các vị thầy thuốc đã đem nó lên miền Thất Sơn An Giang ,nơi đây nổi tiếng là ở ngọn núi Cấm (Thiên Cẩm sơn) từ xưa nay tương tụ vô số ,có thể nói là hàng trăm loại nam dược kì bí lừng danh …với hy vọng phát triển mạnh hơn về loại cây quí hiếm nầy .
Có lẽ vì do thổ cư phù hợp nên cây ngãi quấn phát triển khá tốt , đem áp dụng sau khi trồng trên 1 năm với phần củ ,thì thấy ứng dụng khá tốt trong việc bó lành gân xương phục hồi mau chóng . Năm 2008 ,tại vườn thuốc trên núi Cấm có trồng độ 30 cây đem từ Thái Lan về , được chia 2 tốp ,1 trồng trong chậu ,2 trồng thẳng xuống đất lên liếp vồng,kết quả là cây trồng thẳng xuống đất mau ra cây con và phát triển mạnh hơn ,nhưng tánh linh ít hơn cây trồng trong chậu sành.Tuy nhiên có phát triển nhưng số lượng ít và chậm nên cây được bán với giá khá cao .
Tại điểm gốc nầy ,cây được bán với giá (thời điểm 2008) là 2triệu năm trăm ngàn cho 1 cây ….Đương nhiên không bán đại trà ,chỉ bán cho người biết nghề thuốc hay nghề huyền bí ,theo lời vị chủ vườn thì giá như vậy đã là rẻ…Vì cớ đem từ Thái Lan về rất khó khăn ….Không tin, ai cứ đi Thái mua bất kì cây kiểng về đây xem sao , đem được lên phi cơ là cả 1 vấn đề khó khăn khúc mắc !...Còn lí do nữa là cây tại bên ấy bán cũng không rẻ …đem về đây lại khó trồng cho tốt để sanh cây non …khó phát triển đại trà .
Cho nên vị thầy thuốc tại đó nói bán như vậy là củng làm phước rồi ….Vì khi 1 củ ngãi ấy bó liền xương cho người bị nạn ,công thầy và công thuốc có thể lên đến hàng chục triệu hay 12 triệu là chí ít(hiện nay chỗ nầy không còn bán nữa ,vì đa số cây ở đây đã được các thầy thuốc mua và gởi trồng tại đây ,chỉ còn tại nơi các thầy khác từng thỉnh về trồng cho sanh thêm con.Nhưng điều nầy rất khó ,vì có khi trồng đôi ba năm mà cây vẫn không nhảy con …Vì vậy các thầy bán với giá khá cao như 7-8 triệu là chuyện thường ,thậm chí còn hơn …nhưng có nghĩa gì với 1 doanh nhân khi 1 tháng không kiếm ra 10 triệu hay 100 triệu? Cho nên đó vẫn là cái giá hời cho những ai biết coi trọng giá trị của cây ngãi giúp cho mình) .Nếu biết cách dùng ,cây nầy bó gãy xương nhanh và mạnh hơn ngãi nàng Rế ,hay ngãi Hổ trên núi Cấm ….Đặt biệt không để lại dị dạng cho tại chỗ bị thương .
Thực tế ít thầy thuốc Việt Nam biết về công năng của cây ngãi quấn nầy ,vì lẽ nó mới du nhập vào Việt Nam vài năm nay và không hề có tên hay ảnh trong danh mục sách thuốc nam từ trước đến nay .
Nói về hình dạng thì cây giống như 1 phiên bản của cây đại tướng quân thu nhỏ lại ,cây thuộc loại thân mềm ,lá bẹ ,cây già lá lớn dài non 1 mét ,cao độ 7 tấc ,trồng mấy năm khó thấy ra hoa ,chắc là loại hiếm ra hoa như cây phát tài ở Việt Nam .
Đặc điểm có một không hai , để nhận dạng nó là ,các lá của cây quấn xoay xoắn vào nhau khi bắt đầu mọc ra từ thân cây ,có khi 2 hay 3 lá cùng xoắn vào nhau như ta se chỉ vậy ….Nhưng khi lá bắt đầu phát triển thì tự động các các tự dần dần xoay ngược chiều xoắn lúc ban đầu để tự tách riêng biệt ra(cây ngãi xanh củng có lá mọc kiểu nầy ,nhưng là loại họ ngãi hổ,có công dụng khác ,thân cây như loại nga truật)
Đúng ra thì cây trông có vẻ vừa giống như cây đại tướng quân lại vừa có lá tựa hồ giống cây trinh nữ hoàng cung ….Lại nghe có thầy nói cây quí ở chỗ trị vô sinh cho đàn ông....
Bây giờ ta lạm bàn về huyền môn 1 chút vì sao nó được gọi là ngãi quấn vì tính chất lá xoắn vào nhau của nó đã đành ,nhưng công năng của nó ra sao ? nên thực nghiệm của 1 vị thầy từng trồng 5 cây ngãi quấn và cấp nó cho các khách chủ làm ăn thì cây ngãi có 1 hiệu ứng đặc biệt khá hay ….Sau đây là các kinh nghiệm riêng được rút ra từ cách luyện ,nuôi và dùng huyền môn cho cây ngãi nầy.
Cây nếu trồng theo nghĩa ngãi nghệ thì nên trồng riêng vào chậu hình vuông có đường kính độ 6 tấc ( ta cũng biết rằng trồng ngãi trong chậu vuông hay tròn đều có đặc thù riêng cho ứng nghiệm của cây ) phía dưới để nhiều đất bùn bờ sông ,phía trên độ 1 tấc nên rải phân tro trấu ,phía viền chậu châu vi nên lót vỏ sò hến ,sơ dừa mục bón đều quanh gốc cây …Đây là cách dể cho cây phát triển sanh cây con quanh gốc trong vòng hai năm ( có thể không sanh con nhưng cây vẩn phát triển tốt đều )
Không nên đặt cây phía sau nhà hay trên cao ,mà nên để trước cửa nhà ,nếu được 2 cây ,2 bên tả hữu trước sân nhà hay hàng hiên thì rất tốt .
Nên tưới cây bằng nước giếng hay hơn, hơn nước trực tiếp lấy từ đường cấp nước ,vì nước giếng có nhiều vi sinh hơn tốt cho cây .Cây chỉ chịu nắng sáng mà thôi ,nếu cây chịu nắng chiều sẽ không tốt nhiều ,có khi còn chết là đằng khác .
Ta nên trồng 1 ảng thật to hoa súng hay hoa sen ,ví dụ hôm nay ta cho nước máy thật đầy vào đó ,ngày mai lại múc nước từ ảng đó tưới cho cây ngãi tổ thì hay nhứt (đã từng thực nghiệm khả quan )
Từ khi bắt đầu trồng cây xuống chậu vào ngày 6 hay 14-30 âm lịch ,liên tục 49 ngày đêm ,cây sẽ đưa đến cho ta các kết quả tốt không lường ! Ví dụ gia chủ là người đang kinh doanh buôn bán …có sự cạnh tranh hay khó khăn trong công việc ,nếu xem cây đang ra lá ,và các lá tách ra theo vòng xoắn dần dần thì sự bao vây khó khăn đang được giải toả đó !...
Đặc biệt nhứt là tiêu trừ chướng ngại trong kinh doanh .,…kẻ thù đối tác không thể hãm hại …Tốt nhứt nên trồng 2 chậu gọi là tả ban hữu bộ trước hiên nhà .
Ngoài ra nếu thọ được thần chú của cây ngãi quấn (đây là thần chú riêng của cây ngãi nầy ,không phải kêu hay vái chung chung là được ,vì nếu gọi đúng tên cây bằng chú thuật phù hợp với nó ,cây mới có thể phát huy công năng đến cực điểm tạo vận mạng cát khánh vô cùng cho chủ nhân )…thì các pháp sư khác do kẻ thù mướn cũng không thể phá được bằng các chú pháp độc hại hay âm binh ,cây ngãi tổ nầy sẽ thu lấy tất cả pháp có âm tính vào cây và hoá giải nó vào ban ngày (theo lá mọc bung ra )vì có công hiệu thu nhiếp các bất pháp như vậy nên còn gọi là cây ngãi tổ .
Cây còn còn có công năng gọi người có vợ bé hay nhân tình trở về nhà với vợ con …hay bớt dần ,từ chối sự ăn chơi bên ngoaì lôi cuốn với người trong nhà (tuỳ theo khấn nguyện của gia chủ với tổ ngãi )
Chưa thấy cây có biểu hiện về việc cột phép yêu thương hay các cách mê hoặc người khác bằng bằng sắc ái như một số ý kiến đã nhận định ( có thể là có ,nhưng chỉ sau khi cây ra hoa mới có thể lấy hoa mà thử nghiệm )
Nếu có ai hứa hẹn giao tiếp nhưng không đến ,có thể dùng 1 dĩa muối hột để tên tuổi đối tác ấy vào ,nam 7 nữ 9 cây hương thắp lên, để hết vào gốc cây ngãi ,nó sẽ gọi người ấy đến ra vài hôm .Nếu ở xa thì lâu hơn chút ,nhưng không chắc với ai ở hải ngoại vì quá xa….Khi nào người đó đến thì hãy dẹp dĩa đi.
Muốn thăng tiến chức vụ ,hái 2 lá ghi tên tuổi mình và người cấp trên trực tiếp vào ,cột 2 lá lại bằng chỉ đỏ (loại sợi lớn ) cột nhiều vòng càng tốt ,gói lại cho vào 1 lọ sành nhỏ,cho 1 nắm muối hột vào và 1 nắm nổ rang ….Đem lọ ra bờ sông hay đầu cầu ,tìm nơi có miếu thờ hay chổ hay có nhang khói ven sông chôn xuống ….Trong 3 tháng có tiến triển khá rõ !
Muốn liên kết mình với đối tác nào nào ,hay muốn liên kết nhiều hơn với đối tác đã sẵn quen ,cũng làm như trên ,nhưng chôn dưới chân miếu trên đường lộ (không phải ven sông như trên )
Khi thiếu hay cần đối tác mới ,dùng mẹo như sau ,lấy 3 lá cây giã ra (bằng chày gỗ) cho vào lọ ,thêm chút nước bọt và nước tiểu buổi sáng mới thức dậy vào , đem để ngả ba hay ngả tư, ngoài lộ lớn càng tốt …,trong 7 hay 21 ngày liền có thêm đối tác .
Muốn có con nuôi hoặc thêm người làm trong gia đình( gia đinh ) thì lấy ba lá ngãi giã nhỏ ,thêm vào nước tiểu đồng nam và đồng nữ ( tuỳ chọn nam hay nữ)và nước bọt buổi sáng của mình , thêm 1 nắm muối hột vào,vài tờ tiền thật và tiền địa phủ ,gói hết lại chôn ngả ba đường ,dưới chân miếu càng tốt ,sẽ được người làm tâm giao như ý .
Xin nhắc lại đây là muối hột ,chứ không phải muối bọt hay muối sạch . Cũng xin nói rõ là đừng để nơi miếu thành hoàng ,chỉ để nơi các miếu ven lộ thôi ,loại miếu nhỏ dọc đường ,như vậy sẽ có tác động hay của các linh giúp đỡ,thông lực quyến rũ của cây ngãi ….Nếu để tại tại miếu thành hoàng thì tổn thất lắm ,sức linh của nó sẽ bị thu hết vào đó !
Những điều nói trên có tác dụng gợi ý chứ không phải hướng dẩn, đây chỉ là theo kinh nghiệm truyền đạt của 2 vị thầy từng trồng và dùng ngãi nầy hơn 5 năm ( 1 vị tại Bà Rịa ,1 vị tại Vĩnh Long) 1 trong 2 vị nầy hiện nay là 1 thương gia thành đạt , đã dừng nghề thầy bà ,chỉ áp dụng cây cho chính bản thân mình.
Lá cây có tác dụng giã nát bó chổ đau làm mau lành gân cơ bị tổn thương và làm tan máu bầm ,hút ra vỡ miệng và làm tan 1 số mục u ,bứu gần ngoài da .
Ở đây bài nầy không có tính cách khuyên nên ăn hay uống trừ bịnh với cây nầy ,vì chỉ là mô tả sơ qua thôi ,không chuyên về ngành y nam dược ,cho nên ta không nên tự tiện dùng trị bịnh như ăn uống với nó .
Lại nói về huyền bí thì cây từng nhiều lần báo mộng cho 1 gia chủ trồng cây trên 1 năm ,các giấc mộng tương đối chính xác 7-80 %.
Trồng như vậy thì cũng không khó lắm ,mỗi sáng thắp 1 nhang cắm vào rìa chậu ,ngọn nhang hướng ra ngoài ngõ ,tưới 1 bát nước cho cây ,nếu có chuyện sắp xuất hành thì khấn kêu cây theo trợ hộ theo ý muốn , hay kêu cây coi sóc hộ gia đạo ,có gì thì ngăn cản và khiến cho mình biết mà mau về nhà xử lí .
Tối thì lại cắm nhang cho cây và đọc 49-hay 100 lần thần chú của ngãi tổ .
(nếu ai có chú thuật tổ ngãi THIÊN LA Xiêm để đọc thì cũng tốt ,nhưng tốt nhứt là phải nên đọc ngay chú thật của cây ngãi nầy )…mỗi đọc 1 câu mỗi hà hơi thở vào ngọn cây .
Cây ngãi nầy không kị phụ nữ và trẻ em ,tuy nhiên khi trồng nên tránh gà chó bươi phá cây ,như vậy cây sẽ sợ và thương tích ,sự trợ lực cho gia chủ sẽ yếu ớt đi .
Cũng có 1 số khách từng thỉnh cây ngãi nầy và trồng nhưng không mấy kết quả khả quan ! Vì sao vậy? vì không trồng đúng cách và để đúng bộ vị như trên đã nói ,lại càng không có biết thần chú của cây ngãi nầy để đọc vào sên cho cây !Loại cây có nhiều tánh linh như vậy ,nếu không đưa đúng thần vị của nó vào ,mà chỉ thắp nhang vái chung chung thì các phần âm khác sẽ lợi dụng hương khói tá vào cây mà gây khó dể cho gia đạo, hòng cầu cúng kiến ! Đó là mặt bất lợi khi ta khi trông không đúng cách ! Bản thân cây nầy tánh linh khá là mạnh ,nhang khói đều sau 49 hay đến 100 hôm là thấy kết quả rất rỏ !
Ở đây cũng xin tạm nhắc lại lời của vị tổ thầy từng sai người mang cây ngãi nầy từ Thái về ,ngài đã viên tịch vào năm sau đó vì tuổi già (85tuổi) ,nhưng lời ngài nói tôi còn nhớ rất rõ ,là cây ngãi nầy để tạo lợi ích cho người nhiều hơn bản thân thầy trồng nó ,người thầy cấp phát nó sẽ được cái phước hậu lại cho con cháu …Còn nếu chính bản thân người thầy dùng nó …thì nên chuyển sang kinh doanh ,phù hợp hơn làm pháp sư …Vì khi vị thầy tiếp tục luyện thêm các pháp và âm binh ,cây sẽ hàng ngày thu nhiếp lực và hoá giải ! Như vậy sự chuyên cần trở nên vô ích ! Do đó vị thầy chỉ nên trồng và tơm nó cho khách sử dụng ,không nên áp dụng cho chính bản thân mình là vậy !
Năm 1969 , đức ngài tổ sư hoà thượng Phạm Văn Đời ,từng tu học tại Thái Lan trong 1 thời gian rất dài ,ngài có sai đệ tử người bên Thái mang giống cây nầy về (2 cây) và ngài đã dùng linh sai khiến hỗ trợ cho 1 số đệ tử con em làm ăn ,kết quả rất khả quan về giao tế và thương mại ….
Về sau gần 1975 ,loạn lạc đã làm mất đi ,thất lạc 2 chậu cây quí nầy ( cũng có lời đồn rằng vì thấy cây có sự hay như vậy nên 1 vị tướng trước 75 cho người thu nó vào vườn lan kiểng của ông ta trên Đà Lạt …nhưng về sau vị nầy cũng ra nước ngoài sống )…không biết số phận 2 chậu cây ấy ra sao .
Cũng thêm lời khuyên rằng cây ngãi nầy không hợp cho người có thu nhập thấp xử dụng ! Thực tế cũng khách quan ,vì 1 anh chạy xe ôm không thể bỏ ra từng vài triệu mà sắm cây và gia cảnh như vậy cũng khó có điền trang mà để an vị cây cho tốt ……Theo kinh nghiệm từng thấy thì cây khá phù hợp với những ai ở địa vị trung bình trở lên ,tức là đang có kinh doanh ,làm ăn đang có cơ sở phát triển trong hiện tại …Cây sẽ nương đà sẳn có mà gỡ rối khó khăn và độ cho hanh thông rất mau …( dĩ nhiên rồi ,vì khi hết rối thì đường trống ,có thể tuỳ ý xuất động ).Các bạn có thể tham khảo bài ngãi Hậu để thấy sự tương đồng về đối tượng trồng ngãi này.
Cây hợp với người đã có gia đình hơn là độc thân ( theo nhận xét thì cây phát triển tốt tại nhà có đông người ở ) .Tuy nhiên gia chủ nên tự tay tưới vung cây ,không nên để người làm tưới vì e có sự sơ xuất không tốt.
1 tháng nên có 4 ngày cho cây ăn ( chỉ sau 49 ngày mới cho ăn ) đó là ngày 8-24 cho cây ăn nổ ,xác trà …ngày 02-16 cho cây ăn trứng gà sống nguyên hột ,chôn ở rìa chậu ,cách gốc độ 2 tấc ,chôn sâu xuống , đọc chú cho ngãi ăn.Cần phải có bài chú tổ ngãi Thiên La ngãi mới ăn ,bằng không ngãi sẽ không ăn ,cũng như các thầy nuôi binh ,phải xin sắc tổ triệu binh gia mới ăn ,chứ không phải ai cho củng được ,ai khiến củng nghe ,bạn nào từng học huyền môn chắc biết thừa việc nầy rồi .
Bài viết nầy ,tôi chú ý cây ngãi quấn từ năm 2008 tại Châu Đốc ,cũn
g biết ngày xưa có vị mang cây nầy về xứ từ năm 1962 ,trồng tại miền Đông Nam bộ ,nhưng kết quả không khả quan ,mà còn làm tàn dần sự nghiệp của người trồng ,cũng vì lí do thiếu thần chú và trồng không đúng cách .Cho nên tôi chú ý mấy năm nay , được học thần chú của cây từ năm 2008 , theo dõi diễn biến các khách trồng cây tại Sài Gòn và các tỉnh Nam bộ với các vị thầy khác ,rút ra được kinh nghiệm về bài viết nầy tặng bạn đọc …
Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2010
GIEO GIÓ - GẶT BÃO
Cách đây 18 năm tại miền thượng du Bắc việt, giáp ranh trung Hia có một gia đình nọ chuyên môn ngãi độc để hại người cầu lợi cho mình.
Có thể nói nghề nuôi con ngãi độc của gia đình này gần như cha truyền con nối đến mấy đời dân trong vùng thỉnh thoảng vài năm lại có người chết vì bệnh lạ và cứ như vậy đời này sang đời khác mà không ai tìm ra nguyên nhân của căn bệnh. Hầu hết những người chết vì bệnh lạ đều giống nhau khi chết thì cả người bầm tím, tay chân quắp lại à mắt thì trợn lên trông thực dễ sợ.
Nhiều người mê tín dị đoan thì cho rằng vùng này bị ma hành quỷ lộng nên bày ra lễ lớn lễ nhỏ để cúng vái.
Cho đến một ngày nọ, cả một gia đìn sáu người ngã ra chết 5 người chỉ còn một người đàn bà độc nhất là không chết và cũng nhờ cái chết thảm của gia đình đó mà người ta phát hiện được những cái chết do đâu mà có.
Chuyện xảy ra như sau:
Gia đình ông Nhiếp là một gia đình giàu có nhất vùng, quanh năm tài vật dư ăn dư để, ông Nhiếp lại được tiéng tốt là lòng nhân ái biết cứu đời và gúp người nghèo khó.
Một gia đình được tiếng khen truyền đời như vậy thực là hiếm có nên dân trong vùng rất nể vì. Năm đó ông Nhiếp vào tuổi 45, ông có một vợ và 3 con trai, con trai đầu vừa đúng 23 tuổi và con út vừa tròn 16.
Người con trai đầu của ông Nhiếp tên là Nhiêm, vừa cưới vợ được gần 5 tháng, vợ của Nhiêm tên alf Lý và Lý chính là bắt nguồn của câu chuyện.
Từ ngày nàng Lý về nhà làm dâu nhà ông Nhiếp nàng bắt đầu khám phá ra gia đình nhà ông Nhiếp có một nếp sống kỳ lạ gần như bí ẩn, ngay đến cả người chồng đầu gối tay ấp của Lý cũng tỏ ra khó hiểu.
Tâm lý người đời là một khi thấy chuyện gì khó hiểu lạ lùng thì lại rất ưa tìm hiểu trường hợp của nàng Lý cũng vậy.
Nhiều khi Lý thủ thỉ hỏi chồng:
- Mình à! Hình như tôi thấy nhà mình có chuyện gì bí ẩn mà thấy mẹ cũng như mình cũng như mình và các chú đều giấu tôi phải không? Đã là chồng vợ thì mình nói cho tôi biết đi.
Nghe Lý hỏi, Nhiêm trả lời mập mờ rằng:
- Ối, có chuyện gì đâu mà bí ẩn, chẳng qua là chuyện làm ăn đó thôi, mình đừng có gấp tìm hiểu làm gì, một ngày nào rồi tôi sẽ kể cho mình nghe, chứ bây giờ thì chưa tiện.
- Mình bảo là không bí ẩn, mà tại sao mỗi lần tôi đi chợ thì thấy mẹ hoặc mình đều dặn bảo tôi mua nhiều thịt sống, nhưng khi mang thịt về thì không cho tôi nấu nướng lại mang lên nàh trên đưa vào bàn thời làm gì thế? Đã vậy cả nhà đều dặn và ngăn cấm không cho tôi vào nhà thờ là ý làm sao, không lẽ công chuyện làm ăn mà bí hiểm đến vậy sao? Vậy chớ thịt sống tôi mua về ai ăn mà hết?
Nhiều lần hỏi chồng như vậy và lần nào cũng bị chồng gạt đi để nói chuyện khác, nếu sự thắc mắc hoài nghi đối với Lý càng ngày càng lớn dần theo năm tháng, không dừng được, Lý răpó tâm tìm hiểu,> Một hôm sau khi đi chợ mua thit cho chồng rồi làm bộ đi ra nhà sau. Thấy vợ không quan tâm người chồng liền mang thịt heo lên nhà trên rồi đi vào bàn thờ dước bàn thờ có một chiếc lu lớn có đậy nắp cẩn thận, Nhiêm nhẹ nhàng thận trọng mở nắp lu lên miệng lẩm nhẩm đọc:
Lưỡng độc xà, lưỡng Độc xà
Mi ở nhà ta mi ở nhà ta
Đói ăn khát uống
Ta nuôi cho mi dống
Mi giúp cho ta nên
Tài lộc ta vững bền
Ta và mi cùng hưởng
đọc xong, Nhiêm thả thịt heo vào lu rồi đậy nắp lại bà thong thả đi ra nhà ngoài để làm những công việc nưh thường lệ và yên chí là vợ mình chẳng hề hay biết.
Nhưng Nhiêm đâu có ngờ rằng chính trong khi mà Nhiêm vào bàn thờ dỡ nắp lu lên miệng đọc lẩm nhẩn mấy câu thơ khó hiểu đó rồi bỏ thịt vào đạy nắp lu lại thì cũng chính là lúc mà Lý ở ngoài hè rình rập, dán hai mắt vào một lỗ nhỏ của vách nhà để nhìn những động tĩnh của Nhiêm, Lý đã thấy rõ tất cả.
Không thấy thì thôi, mà đã thấy thì Lý lại càng thắc mắc nhiều hơn nữa và chỉ mong cho cả nhà đi vắng để lên nhà thờ dỡ lu ra xem cho biết cái gì ở trong. Lý rắp tâm chờ đợi trong sư nôn nóng, ngày một ngày hai và cho đến một hôm, cơ hội đã đến với Lý.
Hôm đó cả nhà đều đi vắng. Sau khi chạy ra ngoài nhìn trước nhìn sau không có ai, Lý cài cổng cẩn thận rồi đi nhanh vào bàn thờ thận trọng dỡ nắp lu lên nhìn xem. Một cảnh tượng hãi hùng khiến Lý phải tái xanh mặt, tay chân run rẩy vội vàng đậy nắp lu lại. Số là khi nhìn vào trong lu, Lý thấy một đôi rắn xanh to lớn nằm cuộn tròn miệng há rộng như đớp mồi.
Hoảng quá, Lý chạy thật nhanh ra ngaòi, sau vài phút trôi qua, Lý bình tĩnh và tự nghĩ “Không hiểu vì sao gia đình nhà chồng mình lại nuôi rắn và nuôi rắn để làm gì? Tâm hồn Lý vốn mộc mạc chất phác , nàng nghĩ tiếp chẳng biết là nuôi rắn để làm gìm những loài rắn là loài độc ta cần phải giết đi mới được. Nghĩ là làm, Lý liền trở xuống nhà bếp đun ngay một nồi nước sôi lớn, sau khi nước sôi Lý bê lên nhà thờ mở nắp lu ra rồi bất ngờ nghiêng nồi nước sôi đổ úp vào lu rắn. Đôi rắn xanh bị mước sôi liền quẫy chết, giữa lúc đó, ngoài rẫy đậu hai vợ chồng ông Nhiếp và Nhiêm cùng hai con trai đang hái đậu bỗng dưng thét lên một tiếng lớn rồi ngã lăn ra tay chân co quắp, mắt trợn ngược, miệng ứa máu tươi, thân thể tím lịm giãy chết tức khắc.
Những người làm rẫy ở cạnh đó trông thấy đổ xô lạicứu chữa nhưng vô phương vì họ đã chết ngay.
Tin gia đình ông Nhiếp cả 5 người đều bị chết bất đắc kì tử được loan truyền rất nhanh. Người phụ nhau khiêng những xác chết về nhà trước sự sợ hãi thất thần của nàng Lý.
Lý như người điên loạn, hết ôm xác chồng khóc lóc kêu la lại ôm xác cha mẹ chồng và 2 cậu em chồng òa khóc. trước thảm họa tày trời đóm mọi người chung quanh bắt đầu đặt nghi vấn kẻ thì đưa ra giả thuyết này người thì lập luận nọ, có kẻ thì cho rằng bị ma hành quỷ lộng. Cuối cùng một giả thuyết được chấo nhận rất tai hại cho nàng Lý. Đó là giả thuyết bị đầu độc, và người bị tình nghi bỏ độc chính là nàng Lý.
Thế là nàng Lý bị bắt giữ để điều tra, còn lại 5 xác người được dân trong vùng họp lại tẩm niệm và chôn cất.
Thói thường “Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn ba ngày đường” và cũng chính nhờ miệng thế gian đồn đãi mà nàng Lý nhờ đó mới mở được oan tình.
Số là có ông thầy địa lý người Tàu rất am hiểu về ngãi nghệ và trùng độc đi ngang qua vùng nàt nghe tin truyền là 1 gia didnhf 5 người chết bất đắc kỳ do sự đầu độc của nàng dâu, nên ông có ve thắc mắc và nghi ngờ. Ông tìm đến nhà chức trách để xn đựoc hỏi thăm tội phạm với những lí lẽ mà ông cho rằng không pohải đầu độc.
Thực ra nhà chức trách cũng đã ngờ như vậy nhưng vì chưa có yếu tố chính xác về cái chết của toàn gia ông Nhiếp nên buộc lòng phải giữ nàng Lý để điều tra và càng điều tra càng thấy rõ nàng Lý không phải là tội phạm, trước nghi vấn đó thì đột nhiên ông thầy xuất hiện và trình bày sự ngờ vực của mình. Ông thầy Tàu nói:
- Đây có thể là một trowngf hợp nuoi đôc bị phải độc, bởi vì chỉ có cái chết bị độc ngãi cắn hoặc phải độc ngãi thì thân mình mới bầm tím co quắp và trợn lên mà thôi. Quả nhiên sau khi gặp nàng Lým ông thầy Tàu gặng hỏi Lý là có thất gia đình chồng có gì káhc lạ, chẳng hạn như nuoi chuột, rắn, sâu lớn ko?
Nàng Lý lúc bấy giờ đã trở lại trạng thái bình thường, ngoài sự khổ đau vì đại tang rất lớn nên khi được hỏi,nàng nhớ đến đôi rắn xanh ở trong lu bị mình giết bèn đem kể lại đầu đuôi câu chuyện từ khi mình về làm dâu nhà ông Nhiếp, thấy chuyện lạ khi phát giác ra đôi rắn xanh ở trong lu, rồi nấu nước sôi đổ vào giết đi, tất cả nàng Lý kể lai rất rỗ ràng cho nhà chức trách và ông thầy Tàu nghe.
Nghe xong câu chuyện của Nàng Lý, ông thầy Tầu gật gù và quay ại nói cho nhà chức trách nghe, thủ phạm giết chết cả gia điùnh chồng chính là nàng Lý và nàng Lý cũng chính là cứu tinh của dân trong vùng. Ông giải thích:
Chính gia đình ông Nhiếpp đã nuôi ngãi trung độc để hại người và cầu lợi cho mình.
Con độc sống với chủ rất trung thành và luôn luôn làm theo lệnh của chủ. Suốt ngày nằm một chỗ, nhưng khi chủ sau khiến thì dù phải vượt hàng trăm cây số con độc cũng vượt đi.
Mõi người nuôi độc đều có thứ iếng nói riêng với con độc. Và trung bình ba năm người nuôi độc phải dùng con độc của mình để giết chết một người, có như thế sự làm ăn mới phát đạt được. Cách thức giết người thì tùy theo cách điều khiển của chủ độc, chỉ cần con độc cắn vào người nào thì người đó chết ngay. Một khi người chủ độc không muốn nuôi độc nữa thì phải sắm đủ lễ lộc gồm có đèn nhang, 24 con gà sống, một thúng gạo nếp chờ đến canh khuya mang con độc cùng với các lễ vật đi về phía đông cách nhà trên 3 cây số, tìm một khoảng đất trống đặt lễ vật xuống đốt nhang đèn cũngs vái tứ phương rồi thả gà ra và luôn con độc. Thả độc xong chủ độc im lặng bỏ về nhà bằng con đường khác mà không đi theo lối cũ.
Từ đó con độc sống chết ra sao hoặc đi đâu không ai biết, chỉ có điều chắc chắn là con độc không hại người nữa.
Có một cách để biết nhà có nuôi độc là khi vào nhà người ta chỉ cần úp chiếc nón xuống đất là biết ngay, bởi vì chủ độc sẽ vội vàng dỡ chiếc nón lên và lật ngửa đêm cất chỗ khác, nếu không dở nón lên cất thì con vật sẽ cất lên tiếng kêu kỳ quái và tìm đủ mọi cách để thoát ra bò quanh chiếc nón cho bằng được.
Sau khi nghe lời giải thích của ông thầy Tầu, nhà chức trách sở tại liền cùng ông thầy Tầu đi với nàng Lý về nhà ông Nhiếp mở lu ra xem, quả nhiên có đôi rắn xanh chết sình thúi ở trong lu, ông thầy Tầu giải thích thêm rằng gia đình nào nuôi độc thì tính mạng mình gắn liền với con độc nếu vì bất cứ một lẽ gì mà con độc chết thì tất cả gia chủ đều chết theo tức khắc, sở dĩ nàng Lý giết độc mà nàng không chết theo gia đình chồng vì nàng được gia đình chồng xem như người ngoài cuộc.
Thế là nàng Lý được tha nhờ ông thầy Tầu và dân trong vùng mới biết được là sở dĩ lâu nay trong vùng có người chết vì bệnh lạ tất cả đều do bàn tay hạ độc của gia đình ông Nhiếp. Từ đó họ mới an tâm làm ăn và xem nàng Lý như vị cứu tinh của họ.
Trên đây là câu chuyện có thực xảy ra ở Lai Châu. Ngày nay sự văn minh đã cảm hóa được con người nên lối dùng độc theo kiểu này cũng không còn nữa, đó cũng là một sự may lớn cho xã hội vậy.
Có thể nói nghề nuôi con ngãi độc của gia đình này gần như cha truyền con nối đến mấy đời dân trong vùng thỉnh thoảng vài năm lại có người chết vì bệnh lạ và cứ như vậy đời này sang đời khác mà không ai tìm ra nguyên nhân của căn bệnh. Hầu hết những người chết vì bệnh lạ đều giống nhau khi chết thì cả người bầm tím, tay chân quắp lại à mắt thì trợn lên trông thực dễ sợ.
Nhiều người mê tín dị đoan thì cho rằng vùng này bị ma hành quỷ lộng nên bày ra lễ lớn lễ nhỏ để cúng vái.
Cho đến một ngày nọ, cả một gia đìn sáu người ngã ra chết 5 người chỉ còn một người đàn bà độc nhất là không chết và cũng nhờ cái chết thảm của gia đình đó mà người ta phát hiện được những cái chết do đâu mà có.
Chuyện xảy ra như sau:
Gia đình ông Nhiếp là một gia đình giàu có nhất vùng, quanh năm tài vật dư ăn dư để, ông Nhiếp lại được tiéng tốt là lòng nhân ái biết cứu đời và gúp người nghèo khó.
Một gia đình được tiếng khen truyền đời như vậy thực là hiếm có nên dân trong vùng rất nể vì. Năm đó ông Nhiếp vào tuổi 45, ông có một vợ và 3 con trai, con trai đầu vừa đúng 23 tuổi và con út vừa tròn 16.
Người con trai đầu của ông Nhiếp tên là Nhiêm, vừa cưới vợ được gần 5 tháng, vợ của Nhiêm tên alf Lý và Lý chính là bắt nguồn của câu chuyện.
Từ ngày nàng Lý về nhà làm dâu nhà ông Nhiếp nàng bắt đầu khám phá ra gia đình nhà ông Nhiếp có một nếp sống kỳ lạ gần như bí ẩn, ngay đến cả người chồng đầu gối tay ấp của Lý cũng tỏ ra khó hiểu.
Tâm lý người đời là một khi thấy chuyện gì khó hiểu lạ lùng thì lại rất ưa tìm hiểu trường hợp của nàng Lý cũng vậy.
Nhiều khi Lý thủ thỉ hỏi chồng:
- Mình à! Hình như tôi thấy nhà mình có chuyện gì bí ẩn mà thấy mẹ cũng như mình cũng như mình và các chú đều giấu tôi phải không? Đã là chồng vợ thì mình nói cho tôi biết đi.
Nghe Lý hỏi, Nhiêm trả lời mập mờ rằng:
- Ối, có chuyện gì đâu mà bí ẩn, chẳng qua là chuyện làm ăn đó thôi, mình đừng có gấp tìm hiểu làm gì, một ngày nào rồi tôi sẽ kể cho mình nghe, chứ bây giờ thì chưa tiện.
- Mình bảo là không bí ẩn, mà tại sao mỗi lần tôi đi chợ thì thấy mẹ hoặc mình đều dặn bảo tôi mua nhiều thịt sống, nhưng khi mang thịt về thì không cho tôi nấu nướng lại mang lên nàh trên đưa vào bàn thời làm gì thế? Đã vậy cả nhà đều dặn và ngăn cấm không cho tôi vào nhà thờ là ý làm sao, không lẽ công chuyện làm ăn mà bí hiểm đến vậy sao? Vậy chớ thịt sống tôi mua về ai ăn mà hết?
Nhiều lần hỏi chồng như vậy và lần nào cũng bị chồng gạt đi để nói chuyện khác, nếu sự thắc mắc hoài nghi đối với Lý càng ngày càng lớn dần theo năm tháng, không dừng được, Lý răpó tâm tìm hiểu,> Một hôm sau khi đi chợ mua thit cho chồng rồi làm bộ đi ra nhà sau. Thấy vợ không quan tâm người chồng liền mang thịt heo lên nhà trên rồi đi vào bàn thờ dước bàn thờ có một chiếc lu lớn có đậy nắp cẩn thận, Nhiêm nhẹ nhàng thận trọng mở nắp lu lên miệng lẩm nhẩm đọc:
Lưỡng độc xà, lưỡng Độc xà
Mi ở nhà ta mi ở nhà ta
Đói ăn khát uống
Ta nuôi cho mi dống
Mi giúp cho ta nên
Tài lộc ta vững bền
Ta và mi cùng hưởng
đọc xong, Nhiêm thả thịt heo vào lu rồi đậy nắp lại bà thong thả đi ra nhà ngoài để làm những công việc nưh thường lệ và yên chí là vợ mình chẳng hề hay biết.
Nhưng Nhiêm đâu có ngờ rằng chính trong khi mà Nhiêm vào bàn thờ dỡ nắp lu lên miệng đọc lẩm nhẩn mấy câu thơ khó hiểu đó rồi bỏ thịt vào đạy nắp lu lại thì cũng chính là lúc mà Lý ở ngoài hè rình rập, dán hai mắt vào một lỗ nhỏ của vách nhà để nhìn những động tĩnh của Nhiêm, Lý đã thấy rõ tất cả.
Không thấy thì thôi, mà đã thấy thì Lý lại càng thắc mắc nhiều hơn nữa và chỉ mong cho cả nhà đi vắng để lên nhà thờ dỡ lu ra xem cho biết cái gì ở trong. Lý rắp tâm chờ đợi trong sư nôn nóng, ngày một ngày hai và cho đến một hôm, cơ hội đã đến với Lý.
Hôm đó cả nhà đều đi vắng. Sau khi chạy ra ngoài nhìn trước nhìn sau không có ai, Lý cài cổng cẩn thận rồi đi nhanh vào bàn thờ thận trọng dỡ nắp lu lên nhìn xem. Một cảnh tượng hãi hùng khiến Lý phải tái xanh mặt, tay chân run rẩy vội vàng đậy nắp lu lại. Số là khi nhìn vào trong lu, Lý thấy một đôi rắn xanh to lớn nằm cuộn tròn miệng há rộng như đớp mồi.
Hoảng quá, Lý chạy thật nhanh ra ngaòi, sau vài phút trôi qua, Lý bình tĩnh và tự nghĩ “Không hiểu vì sao gia đình nhà chồng mình lại nuôi rắn và nuôi rắn để làm gì? Tâm hồn Lý vốn mộc mạc chất phác , nàng nghĩ tiếp chẳng biết là nuôi rắn để làm gìm những loài rắn là loài độc ta cần phải giết đi mới được. Nghĩ là làm, Lý liền trở xuống nhà bếp đun ngay một nồi nước sôi lớn, sau khi nước sôi Lý bê lên nhà thờ mở nắp lu ra rồi bất ngờ nghiêng nồi nước sôi đổ úp vào lu rắn. Đôi rắn xanh bị mước sôi liền quẫy chết, giữa lúc đó, ngoài rẫy đậu hai vợ chồng ông Nhiếp và Nhiêm cùng hai con trai đang hái đậu bỗng dưng thét lên một tiếng lớn rồi ngã lăn ra tay chân co quắp, mắt trợn ngược, miệng ứa máu tươi, thân thể tím lịm giãy chết tức khắc.
Những người làm rẫy ở cạnh đó trông thấy đổ xô lạicứu chữa nhưng vô phương vì họ đã chết ngay.
Tin gia đình ông Nhiếp cả 5 người đều bị chết bất đắc kì tử được loan truyền rất nhanh. Người phụ nhau khiêng những xác chết về nhà trước sự sợ hãi thất thần của nàng Lý.
Lý như người điên loạn, hết ôm xác chồng khóc lóc kêu la lại ôm xác cha mẹ chồng và 2 cậu em chồng òa khóc. trước thảm họa tày trời đóm mọi người chung quanh bắt đầu đặt nghi vấn kẻ thì đưa ra giả thuyết này người thì lập luận nọ, có kẻ thì cho rằng bị ma hành quỷ lộng. Cuối cùng một giả thuyết được chấo nhận rất tai hại cho nàng Lý. Đó là giả thuyết bị đầu độc, và người bị tình nghi bỏ độc chính là nàng Lý.
Thế là nàng Lý bị bắt giữ để điều tra, còn lại 5 xác người được dân trong vùng họp lại tẩm niệm và chôn cất.
Thói thường “Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn ba ngày đường” và cũng chính nhờ miệng thế gian đồn đãi mà nàng Lý nhờ đó mới mở được oan tình.
Số là có ông thầy địa lý người Tàu rất am hiểu về ngãi nghệ và trùng độc đi ngang qua vùng nàt nghe tin truyền là 1 gia didnhf 5 người chết bất đắc kỳ do sự đầu độc của nàng dâu, nên ông có ve thắc mắc và nghi ngờ. Ông tìm đến nhà chức trách để xn đựoc hỏi thăm tội phạm với những lí lẽ mà ông cho rằng không pohải đầu độc.
Thực ra nhà chức trách cũng đã ngờ như vậy nhưng vì chưa có yếu tố chính xác về cái chết của toàn gia ông Nhiếp nên buộc lòng phải giữ nàng Lý để điều tra và càng điều tra càng thấy rõ nàng Lý không phải là tội phạm, trước nghi vấn đó thì đột nhiên ông thầy xuất hiện và trình bày sự ngờ vực của mình. Ông thầy Tàu nói:
- Đây có thể là một trowngf hợp nuoi đôc bị phải độc, bởi vì chỉ có cái chết bị độc ngãi cắn hoặc phải độc ngãi thì thân mình mới bầm tím co quắp và trợn lên mà thôi. Quả nhiên sau khi gặp nàng Lým ông thầy Tàu gặng hỏi Lý là có thất gia đình chồng có gì káhc lạ, chẳng hạn như nuoi chuột, rắn, sâu lớn ko?
Nàng Lý lúc bấy giờ đã trở lại trạng thái bình thường, ngoài sự khổ đau vì đại tang rất lớn nên khi được hỏi,nàng nhớ đến đôi rắn xanh ở trong lu bị mình giết bèn đem kể lại đầu đuôi câu chuyện từ khi mình về làm dâu nhà ông Nhiếp, thấy chuyện lạ khi phát giác ra đôi rắn xanh ở trong lu, rồi nấu nước sôi đổ vào giết đi, tất cả nàng Lý kể lai rất rỗ ràng cho nhà chức trách và ông thầy Tàu nghe.
Nghe xong câu chuyện của Nàng Lý, ông thầy Tầu gật gù và quay ại nói cho nhà chức trách nghe, thủ phạm giết chết cả gia điùnh chồng chính là nàng Lý và nàng Lý cũng chính là cứu tinh của dân trong vùng. Ông giải thích:
Chính gia đình ông Nhiếpp đã nuôi ngãi trung độc để hại người và cầu lợi cho mình.
Con độc sống với chủ rất trung thành và luôn luôn làm theo lệnh của chủ. Suốt ngày nằm một chỗ, nhưng khi chủ sau khiến thì dù phải vượt hàng trăm cây số con độc cũng vượt đi.
Mõi người nuôi độc đều có thứ iếng nói riêng với con độc. Và trung bình ba năm người nuôi độc phải dùng con độc của mình để giết chết một người, có như thế sự làm ăn mới phát đạt được. Cách thức giết người thì tùy theo cách điều khiển của chủ độc, chỉ cần con độc cắn vào người nào thì người đó chết ngay. Một khi người chủ độc không muốn nuôi độc nữa thì phải sắm đủ lễ lộc gồm có đèn nhang, 24 con gà sống, một thúng gạo nếp chờ đến canh khuya mang con độc cùng với các lễ vật đi về phía đông cách nhà trên 3 cây số, tìm một khoảng đất trống đặt lễ vật xuống đốt nhang đèn cũngs vái tứ phương rồi thả gà ra và luôn con độc. Thả độc xong chủ độc im lặng bỏ về nhà bằng con đường khác mà không đi theo lối cũ.
Từ đó con độc sống chết ra sao hoặc đi đâu không ai biết, chỉ có điều chắc chắn là con độc không hại người nữa.
Có một cách để biết nhà có nuôi độc là khi vào nhà người ta chỉ cần úp chiếc nón xuống đất là biết ngay, bởi vì chủ độc sẽ vội vàng dỡ chiếc nón lên và lật ngửa đêm cất chỗ khác, nếu không dở nón lên cất thì con vật sẽ cất lên tiếng kêu kỳ quái và tìm đủ mọi cách để thoát ra bò quanh chiếc nón cho bằng được.
Sau khi nghe lời giải thích của ông thầy Tầu, nhà chức trách sở tại liền cùng ông thầy Tầu đi với nàng Lý về nhà ông Nhiếp mở lu ra xem, quả nhiên có đôi rắn xanh chết sình thúi ở trong lu, ông thầy Tầu giải thích thêm rằng gia đình nào nuôi độc thì tính mạng mình gắn liền với con độc nếu vì bất cứ một lẽ gì mà con độc chết thì tất cả gia chủ đều chết theo tức khắc, sở dĩ nàng Lý giết độc mà nàng không chết theo gia đình chồng vì nàng được gia đình chồng xem như người ngoài cuộc.
Thế là nàng Lý được tha nhờ ông thầy Tầu và dân trong vùng mới biết được là sở dĩ lâu nay trong vùng có người chết vì bệnh lạ tất cả đều do bàn tay hạ độc của gia đình ông Nhiếp. Từ đó họ mới an tâm làm ăn và xem nàng Lý như vị cứu tinh của họ.
Trên đây là câu chuyện có thực xảy ra ở Lai Châu. Ngày nay sự văn minh đã cảm hóa được con người nên lối dùng độc theo kiểu này cũng không còn nữa, đó cũng là một sự may lớn cho xã hội vậy.
MỘT LOÀI HOA LAN ĐẸP - MỘT LOÀI NGÃI CẦU TÀI
tại tỉnh Thác Khôn ở miền hạ Lào, tỉnh này giáp giới với Cao Miên, tên tỉnh là Khone nhưng vì vùng khonne rất nhiều thác nước thiên nhiên nên mọi người gọi một cách nôm na là Thác Khôm.
Những du khách đến đất Lào phần nhiều thích ngắm cảnh thác nước thiên nhiên, tại đây tôi đã có dịp viếng thác Somphonit; Sang Rheuk (Bạch tượng) và đặc biệt nhất là thác Rha pheng. Thác này rất đẹp, có thể nói là đẹp nhất xứ Lào. Giữa thác đá dựng lên hình vòng cung vbề ngang ít lắm cũng gần trăm thước, đứng từ xa trông lại chẳng khác gì một chiếc móng ngựa khổng lồ, nước từ trên cao đổ xuống cuồn cuộn, bọt nước văng lên tung toé tạo thành một vùng trắng xoá, dưới ánh nắng chiều trông óng ánh như ngũ sắc lung linh huyền ảo. Tục truyền rằng : nơi đây những loài cá sống lâu năm tụ về thì được hoá rồng.
Đi thăm thác Rha pheng tôi phải tự hào rằng mình đã tạo được một cuộc du ngoạn kì thú bổ ích và lắm công phu.
Thực vậy, muốn đến được thác nước này tôi phải đi bằng xe ngựa dọc theo đường tỉnh lộ sô 13 rồi qua sông và đi bằng nhiều thứ xe khác kể cả đi bộ khoảng 20 cây số mới đến nơi.
Bên cạnh thác có một nhà lều hình lục giác lợp lá mây rừng, dùng để cho du khách nghỉ chân hoặc phóng tầm mắt ra xa để ngăm phong cảnh núi rừng thiên nhiên.
Khó mà tả được cảnh đẹp của rừng cây thác nước hùng vĩ, nếu không được tận mắt chứng kién.
Vì đường sá trở ngại nên bất cứ ai đã đến viếng thăm thác Rha pheng đều phải chuẩn bị một đêm ngủ lại để sáng ra còn có thể viếng thăm một vài cảnh đẹp khác ở xung quanh.
Đêm rừng thực là huyền bí, giữa cảnh trời đêm mênh mông huyền hoặc trong căn lều lá tôi nằm thao thức mãi không ngủ được một phần vì xứ lạ, một phần vì nghe tiếng khèn từ 4 phía vọng lại tạo cho kẻ xa nhà, xa quê hương một nỗi buồn nhưng nhiều thấm thía.
Tiếng khèn não nuột vương mang tuy cung điệu gần như lặp lại nhưng âm thanh lạ lùng bí ẩn, nghe như có vẻ man dại, kể lể trách móc. Nhất là tiếng khèn lại được trỗi lên giữa một vùng rừng thẳm thâm u nghe lại càng thần bí, ai oán.
Nghe qua tiếng khèn của dân Lào, tôi nhận xét tâm hồn của họ rất chất phác, rất gần gũi với thiên nhiên, đem cuộc sống của mình với tất cả mọi sự dễ dãi nhưng trong thâm tâm, trong sâu kín của tâm hồn họ thì hình như chất chứa muôn vàn sự ấm ức chẳng khác gì con tằm nằm trong cái kén khi đã biến thành nhộng thì muốn cắn kén phá vỡ để chui ra.
Tức cảnh sinh tình, tôi khe khẽ ngâm lên mấy câu thơ tự sáng tác:
Ôi, rừng đêm mông mông huyền hoặc
Tiếng khèn buồn cung điệu vương mang
PHa pheng nghìn năm bát ngát
Núi rừng Lào chan chứa ánh trăng loang
Nghe tiếng nhạc lòng ta nhưng nhức
Thương quê nhà thao thức từng canh
Trên mái khuya sương rơi lác đác
Sầu mênh mang nhung nhớ vây quanh.
Sáng hôm sau, rời khỏi thác Pha pheng tôi trở về tỉnh và sống ở đó nhiều ngày.
Tuy gọi là tỉnh nhưng Thác Khôn dân cư chẳng có gì là đông đúc lắm. có lẽ vì xứ Lào đất rộng người ít nên dân cư không sống tập trung nhiều, họ ở cách xa nhau hàng dăm bảy trăm thước hoặc vài cây số là thường.
Tỉnh Khôn vào thuở đó còn có trên ba ngàn dân, tại đó tôi có tìm hiểu được một giai thoại về loài hoa phong lan có tên là Spao linh. Hoa này ở núi rừng Việt Nam không thiếu, nhất là vùng thâm sơn Đà Lạt, ngừoi ta gọi là Hoàng lan. Giới chơi phong lan ở VN rất thích trồng loại lan này.
Sở dĩ tôi đề cập đến giai thoại hoa lan này bởi vì nó cũng chính là một loại ngãi cầu tài.
Câu chuyện như sau: có một gia đình nọ, người chồng đi vào rừng tình cờ nhổ được một bụi hoàng lan mọc bám trên cây mục, ông ta nhổ về đem trồng vào một cái thùng bằng gỗ cây.
Bụi hoa Spao linh ban đầu chỉ bằng hai nắm tay cầm chặt nhưng từ ngày được trồng vào chậu, được sự săn sóc của bàn tay người, cây Hoàng lan phát triển rất mau, đến cuối năm thì cây nảy nở ra bằng ba lần lúc mới trồng, lá dài thêm và xanh mướt. Từ trong cây trổ ra 4 giò bông nở hoa tuyệt đẹp, rồi năm sau và năm sau nữa, chậu hoa càng ngày càng to lớn, cũng từ ngày trồng chậu hoa này, gia đình nọ làm ăn rất phát đạt chẳng khác gì sự nảy nở của chậu hoa.
Một hôm có ông thầy ngãi đi ngang qua nhà người người chủ có trồng chậu hoa Hoàng lan đó, ông chợt dừng lại và chỉ chậu hoa trồng ở giữa sân rồi nói lại với chủ nhà rằng:
Đây là một chậu ngãi cầu tài, xin ông chủ để ở một nơi cao ráo và mát mẻ và thỉnh thoảng nên cho vào đó một ít lòng đỏ hột gà để cây chóng xanh tốt, ai trồng cây này mà xanh tốt, chóng nảy nở , ra nhiều hoa thì sự làm ăn đại phát, nếu trồng nó mà bị tàn lụi đi thì sự làm ăn cũng theo đó mà phá sản.
Nghe lời ông thầy ngãi nói vậy người chủ nhà mỉm cười gục gặc đầu nhưng trong thâm tâm thì ông ta tỏ vẻ chẳng tin, dù trong thực tế từ ngày trông chậu hoa đó người chủ nhà làm ăn rất phát đạt, nhưng ông tự tin vào tài năng của mình và cho rằng nhờ sự cần cù chăm chỉ làm ăn và nhờ thời vận của mình tốt mới khá được, hơn nữa ông ta là một người ngang bướng không tin vào mê tín dị đoan và cho rằng lời nói của ông thầy ngãi đó là huyền hoặc vô lý.
Ông thầy ngãi nhìn qua dáng điệu của người chủ nhà và biết rằng ông ta không tin mình. Tuy vậy ông cũng không lấy thế làm buồn, vui vẻ chào chủ nhà rồi quay gót đi ra sau một lời nhắn nhủ:
- Một ngày nào đó ông sẽ hiểu rõ giá trị của chậu ngãi và lời nói của tôi hôm nay.
Đứng nhìn ông thầy ngãi đi khuất người chủ nhà mới quay trở vào miệng lẩm bẩm:
- Hừ! Thực là hão thuyết.
Ngày nọ, có một ngừoi chơi lan nghe đồn về cây lan này đã tới nhà ngừoi chủ chậu lan để hỏi mua với giá cao. Ông đưa ra lời đề nghị mua với giá khiến chủ nhà phải ngạc nhiên đến không tưởng tượng đựoc.
Ông chủ nhà vì ham lợi nên đã đồng ý bán ngay với nét mặt mừng vui rạng rỡ.Người mua hoa sau khi trả tiền thì vội vã mang chậu hoa đi ngay, còn chủ nhà nghĩ rằng :" có lẽ ông thầy ngãi nói đúng một phần nào vì mình đã bán chậu hoa với một giá cao chẳng thua gì vàng ngọc, đúng là chậu ngãi cầu tài". Thực ra ý nghĩ đó của ông chủ nhà nọ chỉ là một ý nghĩ có tính cách châm biếm và hài hước mà thôi, trên thực tế ông ta vẫn không tin chậu hoa Hoàng lan là một thứ ngãi cầu tài.
Nhưng sự đời có nhiều chuyện lạ mà không ai ngờ được, kể từ ngày bán đi chậu hoa Hoàng lan ông chủ nhà đó bắt đầu gặp nhiều sự rắc rối thất bại trên con đường làm ăn của mình . Sự nghiệp này dồn dập đến mức chẳng mấy chốc mà gia tài ông đã bị khánh kiệt, đến phút đó ông chủ nhà mới hối hận trách mình vì không tin lời ông thầy ngãi và ham tiền đem bán chậu hoa nên mới có sự đổ vỡ ngày hôm nay.
Khi sự nghiệp đã hết, tay trắng trở về không , bấy giờ người chủ nhà mới tin lời ông thầy ngãi và đi vào rừng sâu để kiếm tìm. Ông đã tìm được, nhưng khi bụi hoa được trồng vài chậu lại chẳng sinh sôi nảy nở mà càng ngày càng tàn lụi đi trước sự buồn khổ và thất vọng vô cùng của chủ nhà, chứng tỏ rằng thời của ông đã hết.
Nếu chỉ căn cứ vào câu chuyện trên đây để kết luận Hoàng lan là một loại ngãi cầu tài thì hơi vội. Nhưng trên thực tế qua nhiều khảo nghiêm của các nhà chuyên miin thì quả thực cây Hoàng lan là một loại ngãi cầu tài có giá trị thực thụ.
Có một điều rất đặc biệt là trồng cây hoa Hoàng lan để cầu tài không phải qua sự phù phép của các nhà chuyên môn về ngãi nghệ, mà nó đã có hẳn thiên tính ai hạp thì được. Khác với các loài cây ngãi khác luôn luôn phải có sự tinh luyện và phù phép mới thành công.
Những du khách đến đất Lào phần nhiều thích ngắm cảnh thác nước thiên nhiên, tại đây tôi đã có dịp viếng thác Somphonit; Sang Rheuk (Bạch tượng) và đặc biệt nhất là thác Rha pheng. Thác này rất đẹp, có thể nói là đẹp nhất xứ Lào. Giữa thác đá dựng lên hình vòng cung vbề ngang ít lắm cũng gần trăm thước, đứng từ xa trông lại chẳng khác gì một chiếc móng ngựa khổng lồ, nước từ trên cao đổ xuống cuồn cuộn, bọt nước văng lên tung toé tạo thành một vùng trắng xoá, dưới ánh nắng chiều trông óng ánh như ngũ sắc lung linh huyền ảo. Tục truyền rằng : nơi đây những loài cá sống lâu năm tụ về thì được hoá rồng.
Đi thăm thác Rha pheng tôi phải tự hào rằng mình đã tạo được một cuộc du ngoạn kì thú bổ ích và lắm công phu.
Thực vậy, muốn đến được thác nước này tôi phải đi bằng xe ngựa dọc theo đường tỉnh lộ sô 13 rồi qua sông và đi bằng nhiều thứ xe khác kể cả đi bộ khoảng 20 cây số mới đến nơi.
Bên cạnh thác có một nhà lều hình lục giác lợp lá mây rừng, dùng để cho du khách nghỉ chân hoặc phóng tầm mắt ra xa để ngăm phong cảnh núi rừng thiên nhiên.
Khó mà tả được cảnh đẹp của rừng cây thác nước hùng vĩ, nếu không được tận mắt chứng kién.
Vì đường sá trở ngại nên bất cứ ai đã đến viếng thăm thác Rha pheng đều phải chuẩn bị một đêm ngủ lại để sáng ra còn có thể viếng thăm một vài cảnh đẹp khác ở xung quanh.
Đêm rừng thực là huyền bí, giữa cảnh trời đêm mênh mông huyền hoặc trong căn lều lá tôi nằm thao thức mãi không ngủ được một phần vì xứ lạ, một phần vì nghe tiếng khèn từ 4 phía vọng lại tạo cho kẻ xa nhà, xa quê hương một nỗi buồn nhưng nhiều thấm thía.
Tiếng khèn não nuột vương mang tuy cung điệu gần như lặp lại nhưng âm thanh lạ lùng bí ẩn, nghe như có vẻ man dại, kể lể trách móc. Nhất là tiếng khèn lại được trỗi lên giữa một vùng rừng thẳm thâm u nghe lại càng thần bí, ai oán.
Nghe qua tiếng khèn của dân Lào, tôi nhận xét tâm hồn của họ rất chất phác, rất gần gũi với thiên nhiên, đem cuộc sống của mình với tất cả mọi sự dễ dãi nhưng trong thâm tâm, trong sâu kín của tâm hồn họ thì hình như chất chứa muôn vàn sự ấm ức chẳng khác gì con tằm nằm trong cái kén khi đã biến thành nhộng thì muốn cắn kén phá vỡ để chui ra.
Tức cảnh sinh tình, tôi khe khẽ ngâm lên mấy câu thơ tự sáng tác:
Ôi, rừng đêm mông mông huyền hoặc
Tiếng khèn buồn cung điệu vương mang
PHa pheng nghìn năm bát ngát
Núi rừng Lào chan chứa ánh trăng loang
Nghe tiếng nhạc lòng ta nhưng nhức
Thương quê nhà thao thức từng canh
Trên mái khuya sương rơi lác đác
Sầu mênh mang nhung nhớ vây quanh.
Sáng hôm sau, rời khỏi thác Pha pheng tôi trở về tỉnh và sống ở đó nhiều ngày.
Tuy gọi là tỉnh nhưng Thác Khôn dân cư chẳng có gì là đông đúc lắm. có lẽ vì xứ Lào đất rộng người ít nên dân cư không sống tập trung nhiều, họ ở cách xa nhau hàng dăm bảy trăm thước hoặc vài cây số là thường.
Tỉnh Khôn vào thuở đó còn có trên ba ngàn dân, tại đó tôi có tìm hiểu được một giai thoại về loài hoa phong lan có tên là Spao linh. Hoa này ở núi rừng Việt Nam không thiếu, nhất là vùng thâm sơn Đà Lạt, ngừoi ta gọi là Hoàng lan. Giới chơi phong lan ở VN rất thích trồng loại lan này.
Sở dĩ tôi đề cập đến giai thoại hoa lan này bởi vì nó cũng chính là một loại ngãi cầu tài.
Câu chuyện như sau: có một gia đình nọ, người chồng đi vào rừng tình cờ nhổ được một bụi hoàng lan mọc bám trên cây mục, ông ta nhổ về đem trồng vào một cái thùng bằng gỗ cây.
Bụi hoa Spao linh ban đầu chỉ bằng hai nắm tay cầm chặt nhưng từ ngày được trồng vào chậu, được sự săn sóc của bàn tay người, cây Hoàng lan phát triển rất mau, đến cuối năm thì cây nảy nở ra bằng ba lần lúc mới trồng, lá dài thêm và xanh mướt. Từ trong cây trổ ra 4 giò bông nở hoa tuyệt đẹp, rồi năm sau và năm sau nữa, chậu hoa càng ngày càng to lớn, cũng từ ngày trồng chậu hoa này, gia đình nọ làm ăn rất phát đạt chẳng khác gì sự nảy nở của chậu hoa.
Một hôm có ông thầy ngãi đi ngang qua nhà người người chủ có trồng chậu hoa Hoàng lan đó, ông chợt dừng lại và chỉ chậu hoa trồng ở giữa sân rồi nói lại với chủ nhà rằng:
Đây là một chậu ngãi cầu tài, xin ông chủ để ở một nơi cao ráo và mát mẻ và thỉnh thoảng nên cho vào đó một ít lòng đỏ hột gà để cây chóng xanh tốt, ai trồng cây này mà xanh tốt, chóng nảy nở , ra nhiều hoa thì sự làm ăn đại phát, nếu trồng nó mà bị tàn lụi đi thì sự làm ăn cũng theo đó mà phá sản.
Nghe lời ông thầy ngãi nói vậy người chủ nhà mỉm cười gục gặc đầu nhưng trong thâm tâm thì ông ta tỏ vẻ chẳng tin, dù trong thực tế từ ngày trông chậu hoa đó người chủ nhà làm ăn rất phát đạt, nhưng ông tự tin vào tài năng của mình và cho rằng nhờ sự cần cù chăm chỉ làm ăn và nhờ thời vận của mình tốt mới khá được, hơn nữa ông ta là một người ngang bướng không tin vào mê tín dị đoan và cho rằng lời nói của ông thầy ngãi đó là huyền hoặc vô lý.
Ông thầy ngãi nhìn qua dáng điệu của người chủ nhà và biết rằng ông ta không tin mình. Tuy vậy ông cũng không lấy thế làm buồn, vui vẻ chào chủ nhà rồi quay gót đi ra sau một lời nhắn nhủ:
- Một ngày nào đó ông sẽ hiểu rõ giá trị của chậu ngãi và lời nói của tôi hôm nay.
Đứng nhìn ông thầy ngãi đi khuất người chủ nhà mới quay trở vào miệng lẩm bẩm:
- Hừ! Thực là hão thuyết.
Ngày nọ, có một ngừoi chơi lan nghe đồn về cây lan này đã tới nhà ngừoi chủ chậu lan để hỏi mua với giá cao. Ông đưa ra lời đề nghị mua với giá khiến chủ nhà phải ngạc nhiên đến không tưởng tượng đựoc.
Ông chủ nhà vì ham lợi nên đã đồng ý bán ngay với nét mặt mừng vui rạng rỡ.Người mua hoa sau khi trả tiền thì vội vã mang chậu hoa đi ngay, còn chủ nhà nghĩ rằng :" có lẽ ông thầy ngãi nói đúng một phần nào vì mình đã bán chậu hoa với một giá cao chẳng thua gì vàng ngọc, đúng là chậu ngãi cầu tài". Thực ra ý nghĩ đó của ông chủ nhà nọ chỉ là một ý nghĩ có tính cách châm biếm và hài hước mà thôi, trên thực tế ông ta vẫn không tin chậu hoa Hoàng lan là một thứ ngãi cầu tài.
Nhưng sự đời có nhiều chuyện lạ mà không ai ngờ được, kể từ ngày bán đi chậu hoa Hoàng lan ông chủ nhà đó bắt đầu gặp nhiều sự rắc rối thất bại trên con đường làm ăn của mình . Sự nghiệp này dồn dập đến mức chẳng mấy chốc mà gia tài ông đã bị khánh kiệt, đến phút đó ông chủ nhà mới hối hận trách mình vì không tin lời ông thầy ngãi và ham tiền đem bán chậu hoa nên mới có sự đổ vỡ ngày hôm nay.
Khi sự nghiệp đã hết, tay trắng trở về không , bấy giờ người chủ nhà mới tin lời ông thầy ngãi và đi vào rừng sâu để kiếm tìm. Ông đã tìm được, nhưng khi bụi hoa được trồng vài chậu lại chẳng sinh sôi nảy nở mà càng ngày càng tàn lụi đi trước sự buồn khổ và thất vọng vô cùng của chủ nhà, chứng tỏ rằng thời của ông đã hết.
Nếu chỉ căn cứ vào câu chuyện trên đây để kết luận Hoàng lan là một loại ngãi cầu tài thì hơi vội. Nhưng trên thực tế qua nhiều khảo nghiêm của các nhà chuyên miin thì quả thực cây Hoàng lan là một loại ngãi cầu tài có giá trị thực thụ.
Có một điều rất đặc biệt là trồng cây hoa Hoàng lan để cầu tài không phải qua sự phù phép của các nhà chuyên môn về ngãi nghệ, mà nó đã có hẳn thiên tính ai hạp thì được. Khác với các loài cây ngãi khác luôn luôn phải có sự tinh luyện và phù phép mới thành công.
NGÃI YÊU - BÙA MÊ VÀ MÊ TÂM NGÃI
NGẢI YÊU VÀ BÙA MÊ
Thường thường quý vị độc báo hay thấy tin tức nào là 5 con bỏ chồng mang tiền theo trai, gái 16 bỏ nhà cắp tiền cha mệh đi xây tổ ấm với một ông già đáng tuổi cha ông hoặc là một ông chồng mẫu mực bỗng dưng bỏ bê gia đình để chạy theo vợ bé, đôi khi người vợ bé đó chẳng có chút nhan sắc hoặc tệ hại hơn là lớn tuổi gấp đôi mà người đàn ông vẫn mê muội chạy theo phục vụ hết mình, tạo nên cảnh gia đình bị xáo trộn, vợ conn đau khổ... Tất cả đó phần nhiều đều do tác dụng của bùa ngãi mà có.
Những ông thầy ngải chuyên môn mà giúp cho thân chủ mình làm những việc trái với đạo nghĩa như vậy thì quả thực là vô lương tâm, hj quên hẳn thiên chức của mình mà chỉ nghĩ đến môi lợi to lớn trước mắt mà không nghĩ đến mối hại to lớn mai sau cho thân thế họ.
Có thể những ông bùa ngải đó chỉ là những tay mơ, hiểu biết chút đỏnh về nghề nghiệp mà thiếu hẳn căn bản cội nguồn nên không thấu rỗ hậu quả mai sau sẽ xảy ra cho mình nên mới dám hành động như vậy chớ thực ra một nhà chuyên môn tinh luyện về ngải nghệ luôn luôn phải nhớ câu:
Nhất nhật hành sư
Tam niệm hành lhất"
Nghĩa là: Một ngày làm thầy, Ba năm ăn mày.
Quên đi điều đó tức là đã quên bổn phận làm thầy, cũng tức là tự mình huỷ bỏ danh vị của mình mà đi vào bá đạo.
Đã làm thầy thì phải nhớ rằng:
Chỗ cao sâu nhiệm màu phải biết
Để mà tu cho thấu lễ trời
Cuộc trần bể khổ đầy vơi
Trầm luân mê muội kiếp người còn chê.
Trong phạm vi bài này tôi xin có đôi lời cảnh cáo những ai làm thầy mà mê tâm thì nên thức tỉnh ngay đi và tôi cũng xin thành thực khuyên những người đã lỡ dùng ngải nghệ bùa mê để lung lạc kẻ khác nên sớm hối ngộ mà trả thiên tính nhân vbản cho kẻ lung lạc hầu mai sau mới tránh được hậu quả tai hại cho chính bản thân mình vậy.
Muốn biết rõ một người bị bỏ ngãi yêu và bùa mê thì hãy nhìn vào dáng điệu của họ. Người họ như quên mất một cái gì, nét mặt luôn luôn có vẻ nghĩ ngợi suy tư, mắt không nhìn thẳng vào kẻ đối diện mà hay nhìn xuống hoặc nhìn lên. Những sự vật trước kia họ tỏ ra săn đón mê thích thì khi bị bỏ ngãi họ không còn chú ý mà tỏ vẻ hờ hững lơ là như không cần thiết đến. Có một điều là ngoài tự nhiên của con người và có đầy đủ những sự nhận thức mới trước sự vật.
Có một cách cứu gỡ người bị lậm bùa mê và ngải yêu, nhưng cách này chỉ để cứu gỡ trong trường hợp người bị ngãi non hợc bùa chú thường mà thôi. Cách đó là hãy dùng đọt non của cây khế chua nấu nước cho người bị bùa ngãi uống, đàn ông bị ngãi thì ngắt 7 đọt khé mà nấu nước, đàn bà thì 9 đọt. Sau khi cho họ uống xong, chờ đến tối lúc họ ngủ hãy cắt cổ một con gà trắng, lấy huyết đó gạch một chữ thập vào hai lòng bàn tay và bàn chân của họ còn lại thịt gà thì nấu cháo đậu xanh bỏ thực nhiều hành và tỏi, đừng bỏ tiêu, sáng ra cho họ ăn, nếu người bị bùa ngải nhẹ thì sau đó họ sẽ trở lại bình thường ngay, điều quan trọng là sau khi đã cứu gỡ được người bị ngãi đừng bao giờ tuyên bố ra cho người ngoài biết mà chỉ nên im lặng.
Trong phần này chúng tôi xin quý vị miễn cho khỏi phải trình bày về cách luyện chế bùa mê và ngãi yêu, vì chúng tôi nghĩ rằng viết ra một cách rõ ràng e có điều bất lợih và biết đâu một kẻ vô lương tâm nào đó sẽ lợi dụng vào sự hiểu biết sách vở để làm điều sằng bậy mờ ám thì chính chúng tôi cũng đã chịu một phần lớn trách nhiệm vậy.
MÊ TÂM NGẢI
Xuất xứ tại khu rừng Thất Sơn
Ngãi mê tâm là một loại ngải có tác dụng làm cho người mắc ngãi ban đầu thấy xốn xang khó chịu, sau đó cảm giác nóng rãy trong lồng ngực rồi nhiều ngày kế tiếp khi ngãi đã lậm rồi thì người bị ngãi ngồi đứng không yên miệng nói láp nháp như người bị điên mất trí.
Phải nói rằng những ông thầy ngãi chuyên dùng những loại ngãi này tiếp tay cho thân chủ miònh để loại trừ đố thủ vì ham tiền thì đúng là loại thầy gian manh. Họ dám làm một việc ác thì trăm ngàn chuyện ác khác ho cũng dám làm.
Trong tình trường.
Trong thương trường...
Những lòng lang dạ độc thường bỏ tiền bạc ra mua chuộc những ông thầy ngãi gian manh thất đức cầu họ tiếp tay mình để hạ gục đối phương.
Thực ra họ có dùng ngãi Mê tâm để hại được ai rồi thì họ cũng gánh lấy hậu quả trầm trọng đối với bản thân sau này. Thuy nhiên trong thực tế thì họ gây nên sự đau khổ cho kẻ khác.
Muốn chặn đứng được sự jhành hạ của Mê tâm, thân nhân người bị ngãi nếu cảm thấy có sự nghi ngờ thì nên cấp thời cho nạn nhân uống ngay nước Âm dương thuỷ nấu với đậu đen rang cháy.
Nươc Âm - Dương tức là nước giếng và nước mưa.
Lấy 2 thứ nước này hoà chug cho vào nồi nấu với đậu đen rang cháy khi thấy nước vàng sậm thì bắc ra để nguội cho người bị ngãi uống để tránh tình trạng phát triển khi tầm thầy cứu chữa.
Tình trạng này có thể kéo dài khá nhiều ngày nếu chưa tìm ra thầy chữa trị thì mỗi ngày phải cho người bị ngải uống 2 ly nước đậu âm dương
Kẻ hại người bằng ngải Mê tâm căn bản trước tiên của họ là biết được tên tuổi của nạn nhân.
Nếu không biết được đích xác tên tuổi của nận nhân thì họ cũng đành bó tay mà chịu.
Cây Mê tâm mọc khá nhiều tring vùng rừng núi Thất Sơn. những nhà đã chuyên môn luyện ngải chân chính không bao giờ để ý đến loại cây này, vì nếu gặp họ sẽ nhổ phá đi ngay.
Ngãi mê tâm có lá màu xanh sẫm, bản to và dài, đâm thẳng từ dưới gốc lên như hình kiếm.
Hoa màu tím đen có đốm trắng và luôn luôn hoa nở chỉ có 4 cánh, một cánh thực lớn à 3 cánh nhỏ đều nhau. KHi nở hoa tiết ra mùi hăng hắc khó chịu
Thường thường quý vị độc báo hay thấy tin tức nào là 5 con bỏ chồng mang tiền theo trai, gái 16 bỏ nhà cắp tiền cha mệh đi xây tổ ấm với một ông già đáng tuổi cha ông hoặc là một ông chồng mẫu mực bỗng dưng bỏ bê gia đình để chạy theo vợ bé, đôi khi người vợ bé đó chẳng có chút nhan sắc hoặc tệ hại hơn là lớn tuổi gấp đôi mà người đàn ông vẫn mê muội chạy theo phục vụ hết mình, tạo nên cảnh gia đình bị xáo trộn, vợ conn đau khổ... Tất cả đó phần nhiều đều do tác dụng của bùa ngãi mà có.
Những ông thầy ngải chuyên môn mà giúp cho thân chủ mình làm những việc trái với đạo nghĩa như vậy thì quả thực là vô lương tâm, hj quên hẳn thiên chức của mình mà chỉ nghĩ đến môi lợi to lớn trước mắt mà không nghĩ đến mối hại to lớn mai sau cho thân thế họ.
Có thể những ông bùa ngải đó chỉ là những tay mơ, hiểu biết chút đỏnh về nghề nghiệp mà thiếu hẳn căn bản cội nguồn nên không thấu rỗ hậu quả mai sau sẽ xảy ra cho mình nên mới dám hành động như vậy chớ thực ra một nhà chuyên môn tinh luyện về ngải nghệ luôn luôn phải nhớ câu:
Nhất nhật hành sư
Tam niệm hành lhất"
Nghĩa là: Một ngày làm thầy, Ba năm ăn mày.
Quên đi điều đó tức là đã quên bổn phận làm thầy, cũng tức là tự mình huỷ bỏ danh vị của mình mà đi vào bá đạo.
Đã làm thầy thì phải nhớ rằng:
Chỗ cao sâu nhiệm màu phải biết
Để mà tu cho thấu lễ trời
Cuộc trần bể khổ đầy vơi
Trầm luân mê muội kiếp người còn chê.
Trong phạm vi bài này tôi xin có đôi lời cảnh cáo những ai làm thầy mà mê tâm thì nên thức tỉnh ngay đi và tôi cũng xin thành thực khuyên những người đã lỡ dùng ngải nghệ bùa mê để lung lạc kẻ khác nên sớm hối ngộ mà trả thiên tính nhân vbản cho kẻ lung lạc hầu mai sau mới tránh được hậu quả tai hại cho chính bản thân mình vậy.
Muốn biết rõ một người bị bỏ ngãi yêu và bùa mê thì hãy nhìn vào dáng điệu của họ. Người họ như quên mất một cái gì, nét mặt luôn luôn có vẻ nghĩ ngợi suy tư, mắt không nhìn thẳng vào kẻ đối diện mà hay nhìn xuống hoặc nhìn lên. Những sự vật trước kia họ tỏ ra săn đón mê thích thì khi bị bỏ ngãi họ không còn chú ý mà tỏ vẻ hờ hững lơ là như không cần thiết đến. Có một điều là ngoài tự nhiên của con người và có đầy đủ những sự nhận thức mới trước sự vật.
Có một cách cứu gỡ người bị lậm bùa mê và ngải yêu, nhưng cách này chỉ để cứu gỡ trong trường hợp người bị ngãi non hợc bùa chú thường mà thôi. Cách đó là hãy dùng đọt non của cây khế chua nấu nước cho người bị bùa ngãi uống, đàn ông bị ngãi thì ngắt 7 đọt khé mà nấu nước, đàn bà thì 9 đọt. Sau khi cho họ uống xong, chờ đến tối lúc họ ngủ hãy cắt cổ một con gà trắng, lấy huyết đó gạch một chữ thập vào hai lòng bàn tay và bàn chân của họ còn lại thịt gà thì nấu cháo đậu xanh bỏ thực nhiều hành và tỏi, đừng bỏ tiêu, sáng ra cho họ ăn, nếu người bị bùa ngải nhẹ thì sau đó họ sẽ trở lại bình thường ngay, điều quan trọng là sau khi đã cứu gỡ được người bị ngãi đừng bao giờ tuyên bố ra cho người ngoài biết mà chỉ nên im lặng.
Trong phần này chúng tôi xin quý vị miễn cho khỏi phải trình bày về cách luyện chế bùa mê và ngãi yêu, vì chúng tôi nghĩ rằng viết ra một cách rõ ràng e có điều bất lợih và biết đâu một kẻ vô lương tâm nào đó sẽ lợi dụng vào sự hiểu biết sách vở để làm điều sằng bậy mờ ám thì chính chúng tôi cũng đã chịu một phần lớn trách nhiệm vậy.
MÊ TÂM NGẢI
Xuất xứ tại khu rừng Thất Sơn
Ngãi mê tâm là một loại ngải có tác dụng làm cho người mắc ngãi ban đầu thấy xốn xang khó chịu, sau đó cảm giác nóng rãy trong lồng ngực rồi nhiều ngày kế tiếp khi ngãi đã lậm rồi thì người bị ngãi ngồi đứng không yên miệng nói láp nháp như người bị điên mất trí.
Phải nói rằng những ông thầy ngãi chuyên dùng những loại ngãi này tiếp tay cho thân chủ miònh để loại trừ đố thủ vì ham tiền thì đúng là loại thầy gian manh. Họ dám làm một việc ác thì trăm ngàn chuyện ác khác ho cũng dám làm.
Trong tình trường.
Trong thương trường...
Những lòng lang dạ độc thường bỏ tiền bạc ra mua chuộc những ông thầy ngãi gian manh thất đức cầu họ tiếp tay mình để hạ gục đối phương.
Thực ra họ có dùng ngãi Mê tâm để hại được ai rồi thì họ cũng gánh lấy hậu quả trầm trọng đối với bản thân sau này. Thuy nhiên trong thực tế thì họ gây nên sự đau khổ cho kẻ khác.
Muốn chặn đứng được sự jhành hạ của Mê tâm, thân nhân người bị ngãi nếu cảm thấy có sự nghi ngờ thì nên cấp thời cho nạn nhân uống ngay nước Âm dương thuỷ nấu với đậu đen rang cháy.
Nươc Âm - Dương tức là nước giếng và nước mưa.
Lấy 2 thứ nước này hoà chug cho vào nồi nấu với đậu đen rang cháy khi thấy nước vàng sậm thì bắc ra để nguội cho người bị ngãi uống để tránh tình trạng phát triển khi tầm thầy cứu chữa.
Tình trạng này có thể kéo dài khá nhiều ngày nếu chưa tìm ra thầy chữa trị thì mỗi ngày phải cho người bị ngải uống 2 ly nước đậu âm dương
Kẻ hại người bằng ngải Mê tâm căn bản trước tiên của họ là biết được tên tuổi của nạn nhân.
Nếu không biết được đích xác tên tuổi của nận nhân thì họ cũng đành bó tay mà chịu.
Cây Mê tâm mọc khá nhiều tring vùng rừng núi Thất Sơn. những nhà đã chuyên môn luyện ngải chân chính không bao giờ để ý đến loại cây này, vì nếu gặp họ sẽ nhổ phá đi ngay.
Ngãi mê tâm có lá màu xanh sẫm, bản to và dài, đâm thẳng từ dưới gốc lên như hình kiếm.
Hoa màu tím đen có đốm trắng và luôn luôn hoa nở chỉ có 4 cánh, một cánh thực lớn à 3 cánh nhỏ đều nhau. KHi nở hoa tiết ra mùi hăng hắc khó chịu
TRUYỀN THUYẾT MAI HOA XÀ VƯƠNG NGÃI ( LONG PHỤNG TIÊN LAN )
LONG PHỤNG TIÊN LAN hay là MAI HOA XÀ VƯƠNG NGẢI
(Xuất xứ tại khu rừng thẳm bên Tàu - Huyện Tô Châu)
Trong sách Tàu khảo về hoa lan có chép một gia thoại:
Viên ngoại Lý Tử Diệu từ Hàng Châu đến Tô CHâu thăm người quen, tình cờ gặp một người thợ rừng trên tay có cầm một cây lạ, tương tự như loài hoa phong lan nhưng chỉ có lá mà kông có hoa. là một nhà chuyên môn về hoa lan nên viên ngoại mua ngay. Sau khi hỏi kĩ người thợ rừng về xcuất xứ của cây hoa lạ, viên ngoại Lý Tử Diệu biết rằng cây lạ đó đó do người thợ rừng nhổ ở một thân cây gỗ mục trong rừng thẳm. Thân cây rất mềm mại, lá màu xanh sẫm, có pha đốm vàng lấm chấm trông qua như mình rồng uốn khúc, chiều dài thân cây độ năm sáu tấc tây, lá trổ từ thân cây ra đến gần gốc, gồm tất cả mười thân cây như vậy.
Mua xong cây lạ, viên ngoại Lý Tử Diệu đóng một tấm gỗ hình bướm, ghép gỗ mục và rêyu rừng vào rồi đem gắn cây lạ đó vào bảng gỗ và treo vào giàn lan rồi tháng ngày chờ đợi.
Quả nhiên, đến cuối năm, cây lạ trổ hoa mược mười giò bông theo mỗi thân cây, và hình dáng hoa khi nở trông như đàn chim phượng đang vỗ cánh, sắc hoa thì ngoài cánh màu hồng thắm phía trong màu tím sẫm, giữa màu tím và màu hồng thắm có pha chấm vàng lốm đốm trông tuyệth đẹp, đêm đên shoa toả ra mùi hương thơm dịu quyến rũ.
Thấy cây lạ trổ hoa rất đặc biệt và hiếm thấy, vả lại cây hoa đã chịu ăn vào gỗ mục thì quả đúng là lan rừng rồi nên viên ngoại vô cùng sung sướng liền tổ chức mừngkhánh hạ hoa nở và đặt tên cho hoa.
Vì thấy cây hoa như mình rồng, hoa nở như phụng múa nên viên ngoại đặt cho cây một tên rất đẹp là "Long Phụng tiên lan".
Ông đem giò lan ấy treo cao hơn tất cả các thứ lan khác rồi tự phong tước cho cây lan đó là chúa các loài lan.
Nhưng sự đời lắm bất ngờ, cũng chỉ vì giò lan đó mà viên ngoại chết thảm.
Số là một hôm viên ngoại bận việc đi xa phải ở lại đêm không về đượch rủi thay đêm đó giời bão mưa to, người nhà không để ý nwn gió thổi mạnh làm giàn lan bị kung lay và giò Lan Phụng tiên treo cao quá nên bị gió thổi bay rớt xuống đất, cây lan bị gãy nát và bầm dập. Trưa hôm sau, viên ngoại trở về thấy cnảh ấy, ông đâm ra hốt hoảng thất thần vội nhìn xuống đất thì ngay chỗ cánh xa ông độ năm thước giò lan đã tơi tả. Ông chạy đến nâng lên thì tất cả đã tan tác.
Ông chết lặng với giò lan trên tay, thình lình ông hộc ra một búng máu tươi rồi té xỉu. nGời nhà vội vã vực ông đem vào nhà cứu chữa, nhưng nửa tháng sau thì ông mất.
Từ đó về sau cũng có người kiếm được loại hoa lan này nhưng tất cả những người chơi lan không một ai dám trồng vì họ nghĩ rằng xui xẻ
Nhưng dưới cặp mắt chuyên môn của những nhà luyện ngãi thì trái lại, trong thực tế chính cây lan Long phụng tiên đó là cây ngãi trứ danh có tên là "Mai hoa xà Vương". cây ngãi này nếu tinh luyện sẽ thành một cây ngãi rồng, khi ngậm vào miệng thì da thịt sẽ cứng rắn dao chém ko đứt và còn có tác dụng dùng để chữa bệnh cho những người bị rắn độc cắn.
SỞ dĩ cây này cí tên là Mai hoa xà Vương là vì theo những nhà luyện ngãi cao tay cho biết nguồn gốc của cây này, do sự giao hợp của loài rắn chúa mai hoa (Rắn có ngọc) sống hàng trăm năm ở thâm sơn cùng cốc. Loài rắn này rất hiếm và chúng chờ lúc trăng lên giữa trời mới đem nhau ra khoảng trống để ái ân rồi chất tinh trùng vương vãi vào cây gỗ mục và từ đó mọc lên loài cây kỳ lạ, cây đó chính là giò lan phụng mà viên ngoại Lý tử Diệu đã trồng.
Một nhà chuyên môn về ngãi nghệ khi tìm gặp cây này trước khi nhổ lấy phải nghiêm trang đi quanh cây năm vòng miệng ca bài thần chú như sau:
Mai hoa xà vương
Thụ khí âm dương
Màu nhiệm vô lường
Đông phương Tây phương
Nam phương Bắc phương
Toả ngát mùi hương
Bắc quái cửu cung
Án ba na mê cum
Mai hoa xà vương
Hoàng thiên xin chứng
Thỉnh cây xa rừng
Án ma na mê cum
Sau khi đi quanh cây ngải năm vòng theo ngũ hành đọc baòi ca thần chú xong, ông thầy ngãi mới cúi xuống nhổ lấy cây mai hoa xà vương đem về trồng và từ đó vận dụng khả năngchuyên môn của mình để tinh luyện cho cây ngải trở thành hữu dụng.
Loại ngãi này mọc nhiều ở miền cực bắc Ấn Độ, tuy gọi là nhiều nhưng muốn tìm thấy cũng phải tốn nhiều công phu mới gặp đợc. Có một điều lạ là cây không sinh sôi nảy nở như những loài cây khác, mà một bụi cây gồm có bao nhiêu cành lá thì khi đem về trồng dù trôi qua nhiều năm cây Mai hoa xà vương cũng chỉ xanh tốt thêm rồi nở hoa chứ không đâm thêm chồi thêm llộc và cũng không có trái, vì vậy cây Mai hoa xà vương không thể gieo giống truyền đời được.
Một nhà luyện ngãi chuyên môn nếu khéo tinh luyện và chăm bón thì có thể nuôi cây Mai hoa xà vương sống lâu lắm là 10 năm và khi cây khô héo phải làm lễ tống táng rất long trọng.
Theo tục truyền thì cây ngãi Mai hoa xà vương khi chết được đem chôn ở một nơi cao ráo và khuất vắng, ít lâu sau tại vùng chôn cây ngãi đó có rất nhiều loại rắn hoa mai tới trú ẩn quanh đó.
(Xuất xứ tại khu rừng thẳm bên Tàu - Huyện Tô Châu)
Trong sách Tàu khảo về hoa lan có chép một gia thoại:
Viên ngoại Lý Tử Diệu từ Hàng Châu đến Tô CHâu thăm người quen, tình cờ gặp một người thợ rừng trên tay có cầm một cây lạ, tương tự như loài hoa phong lan nhưng chỉ có lá mà kông có hoa. là một nhà chuyên môn về hoa lan nên viên ngoại mua ngay. Sau khi hỏi kĩ người thợ rừng về xcuất xứ của cây hoa lạ, viên ngoại Lý Tử Diệu biết rằng cây lạ đó đó do người thợ rừng nhổ ở một thân cây gỗ mục trong rừng thẳm. Thân cây rất mềm mại, lá màu xanh sẫm, có pha đốm vàng lấm chấm trông qua như mình rồng uốn khúc, chiều dài thân cây độ năm sáu tấc tây, lá trổ từ thân cây ra đến gần gốc, gồm tất cả mười thân cây như vậy.
Mua xong cây lạ, viên ngoại Lý Tử Diệu đóng một tấm gỗ hình bướm, ghép gỗ mục và rêyu rừng vào rồi đem gắn cây lạ đó vào bảng gỗ và treo vào giàn lan rồi tháng ngày chờ đợi.
Quả nhiên, đến cuối năm, cây lạ trổ hoa mược mười giò bông theo mỗi thân cây, và hình dáng hoa khi nở trông như đàn chim phượng đang vỗ cánh, sắc hoa thì ngoài cánh màu hồng thắm phía trong màu tím sẫm, giữa màu tím và màu hồng thắm có pha chấm vàng lốm đốm trông tuyệth đẹp, đêm đên shoa toả ra mùi hương thơm dịu quyến rũ.
Thấy cây lạ trổ hoa rất đặc biệt và hiếm thấy, vả lại cây hoa đã chịu ăn vào gỗ mục thì quả đúng là lan rừng rồi nên viên ngoại vô cùng sung sướng liền tổ chức mừngkhánh hạ hoa nở và đặt tên cho hoa.
Vì thấy cây hoa như mình rồng, hoa nở như phụng múa nên viên ngoại đặt cho cây một tên rất đẹp là "Long Phụng tiên lan".
Ông đem giò lan ấy treo cao hơn tất cả các thứ lan khác rồi tự phong tước cho cây lan đó là chúa các loài lan.
Nhưng sự đời lắm bất ngờ, cũng chỉ vì giò lan đó mà viên ngoại chết thảm.
Số là một hôm viên ngoại bận việc đi xa phải ở lại đêm không về đượch rủi thay đêm đó giời bão mưa to, người nhà không để ý nwn gió thổi mạnh làm giàn lan bị kung lay và giò Lan Phụng tiên treo cao quá nên bị gió thổi bay rớt xuống đất, cây lan bị gãy nát và bầm dập. Trưa hôm sau, viên ngoại trở về thấy cnảh ấy, ông đâm ra hốt hoảng thất thần vội nhìn xuống đất thì ngay chỗ cánh xa ông độ năm thước giò lan đã tơi tả. Ông chạy đến nâng lên thì tất cả đã tan tác.
Ông chết lặng với giò lan trên tay, thình lình ông hộc ra một búng máu tươi rồi té xỉu. nGời nhà vội vã vực ông đem vào nhà cứu chữa, nhưng nửa tháng sau thì ông mất.
Từ đó về sau cũng có người kiếm được loại hoa lan này nhưng tất cả những người chơi lan không một ai dám trồng vì họ nghĩ rằng xui xẻ
Nhưng dưới cặp mắt chuyên môn của những nhà luyện ngãi thì trái lại, trong thực tế chính cây lan Long phụng tiên đó là cây ngãi trứ danh có tên là "Mai hoa xà Vương". cây ngãi này nếu tinh luyện sẽ thành một cây ngãi rồng, khi ngậm vào miệng thì da thịt sẽ cứng rắn dao chém ko đứt và còn có tác dụng dùng để chữa bệnh cho những người bị rắn độc cắn.
SỞ dĩ cây này cí tên là Mai hoa xà Vương là vì theo những nhà luyện ngãi cao tay cho biết nguồn gốc của cây này, do sự giao hợp của loài rắn chúa mai hoa (Rắn có ngọc) sống hàng trăm năm ở thâm sơn cùng cốc. Loài rắn này rất hiếm và chúng chờ lúc trăng lên giữa trời mới đem nhau ra khoảng trống để ái ân rồi chất tinh trùng vương vãi vào cây gỗ mục và từ đó mọc lên loài cây kỳ lạ, cây đó chính là giò lan phụng mà viên ngoại Lý tử Diệu đã trồng.
Một nhà chuyên môn về ngãi nghệ khi tìm gặp cây này trước khi nhổ lấy phải nghiêm trang đi quanh cây năm vòng miệng ca bài thần chú như sau:
Mai hoa xà vương
Thụ khí âm dương
Màu nhiệm vô lường
Đông phương Tây phương
Nam phương Bắc phương
Toả ngát mùi hương
Bắc quái cửu cung
Án ba na mê cum
Mai hoa xà vương
Hoàng thiên xin chứng
Thỉnh cây xa rừng
Án ma na mê cum
Sau khi đi quanh cây ngải năm vòng theo ngũ hành đọc baòi ca thần chú xong, ông thầy ngãi mới cúi xuống nhổ lấy cây mai hoa xà vương đem về trồng và từ đó vận dụng khả năngchuyên môn của mình để tinh luyện cho cây ngải trở thành hữu dụng.
Loại ngãi này mọc nhiều ở miền cực bắc Ấn Độ, tuy gọi là nhiều nhưng muốn tìm thấy cũng phải tốn nhiều công phu mới gặp đợc. Có một điều lạ là cây không sinh sôi nảy nở như những loài cây khác, mà một bụi cây gồm có bao nhiêu cành lá thì khi đem về trồng dù trôi qua nhiều năm cây Mai hoa xà vương cũng chỉ xanh tốt thêm rồi nở hoa chứ không đâm thêm chồi thêm llộc và cũng không có trái, vì vậy cây Mai hoa xà vương không thể gieo giống truyền đời được.
Một nhà luyện ngãi chuyên môn nếu khéo tinh luyện và chăm bón thì có thể nuôi cây Mai hoa xà vương sống lâu lắm là 10 năm và khi cây khô héo phải làm lễ tống táng rất long trọng.
Theo tục truyền thì cây ngãi Mai hoa xà vương khi chết được đem chôn ở một nơi cao ráo và khuất vắng, ít lâu sau tại vùng chôn cây ngãi đó có rất nhiều loại rắn hoa mai tới trú ẩn quanh đó.
PHÙ PHẤN NGÃI - BẠCH ĐẠI NGÃI
TÁC DỤNG CỦA BẠCH ĐẠI NGÃI
Cây bạch đại ngãu khi còn mọc ở rừng thì chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên, có một điều lạ là khu rừng nào có cây Bạch đại ngãi mọc thì ở đó không hề có loài thú dữ như cọp, beo mà chỉ có những loài thú hiền lành hoặc chim muông mà thôi.
Nhưng một khi cây Bạch đại ngãi lọt vào tay một nhà huyền bí học cao tay luyện ngãi thì cây Bạch đại ngãi nghiễm nhiên trở thành một dược chất linh vật vô cùng quý giá, có thể giúp người cải tử hoàn sinh, có thể cứu người qua cơn hoanj nạn hoặc giúp người làm nên cơ nghiệp qua sự trung gian bùa chú kuyện ngãi của ông thầy ngãi.
Hiện nay ở Việt nam cĩng có một vài danh sư may mắn nên kiếm được Bạch đại ngãi này, hoặc họ chuọc từ ngoạ quốc về bằng cách gieo giống truyền đời.
Một cây Bạch đại ngãi đã thuộc vào hữu chủ nhân thì người luyện ngãi xem cây bạch ngãi quý giá chẳng khác sinh mạng mình và nếu nhà luyện ngãi trao cây bạch đại cho ai thì cũng rất thận trọng, ít ra đó là cháu hoặc thân thích, ngoài ra chỉ những ngừoi hợp tuổi tác và căn mạng thì ông thầy mới trao cho.
Điều cần biết là một người trồng cây ngải bạch đại mà không được quyền phép của nhà chuyên môn trao cho thì hậu quả rất tai hại mặc dầu trồng để chỉ chơi hoa cho đẹp (Những trường hợp vô tình). họ gặp nhiều tai hoạ bất ngờ có khi nguy cả đến tính mạng.
Bạch Đại ngãi là một cây tương tự như cây lan đất, nhưng rễ lớn hơn những lá thì cứng hơn có hoa màu trắng. Loại ngãi này mọc nhiều ở trong rừng thẳm miền đế thiên đế thích của xứ chùa Tháp.
Theo truyền thuýet thì ngừoi tìm ra cây ngãi này là một "lục cụ" vị sư già, danh hiệu là Sivong souk ngoài sự tu trì đạo hạnh ra ông còn là một nhà chuyên môn về bùa ngãi.
Ngời ta kể lại rằng vào klhoảng năm 1840 có một nhà du lịch ngừoi Pháp đến thăm đế thiên đế thích, vì thú vui ông ta đã len lỏi vào rrừng sâu để xem cảnh vật và săn bắn muông thú, vô tình ông xoang nhầm một loại cây kì lạ, loại cây này khi đụng nhằm thì cả người ngứa ngáy khó chịu ròi sau đó cả thân mình bị phù sưng lớn lên một cách kinh khủng và đau đớn vô cùng.
Đây cũng là trường hợp mới xảy ra lần đầu tiên mà nạn nhân lại là một nhà du lịch người Pháp.
Người Âu Tây thường ít tin vào bùa phép và ngãi nghệ, nên sau khi thấy mình bị ngứa ngáy sưng phù thì nhà du lịch cho rằng mình bị bệnh trong người phát ra và điều trị theo y học Tây phương. Nhưng sau nhiều ngày chữa chạy ko thuyên giảm mà lại càng gia tăng thêm, da thịt nở nứt chảy nước mắt thì mời đi không nhìn thấy ngaọi cảnh nữa. Đến chừng đó các bác sĩ mới tuyên bố là vo phương cứu chữa vì tìm không ra bệnh lý.
Người địa phương bèn khueyn nhà du lịch "Có thể vì một sự tình cờ phạm vào một lỗi lầm khi thần nhạo thánh trong lúc viếng cảnh Đế thiên Đế thích". Vậy nên cày xin để may ra thoát khỏi đăng.
Dù không tin nhưng trước cơn bệnh ngặt nghèo nan y đóm nhà du lịch người Pháp không thể làm khác được nên nghe theo lời dân đị phươngnhwò đoàn tuỳ tùng lo lễ vâth rồi đưa ông ta trử lại Đế thiên đế thích để lễ tạ.
Giữa khi cuộc lễ tạ đang diễn ra thì có một vị sư già lục cụ đi ngang qua nhìn thấy dừng lại xem và sau khi quan sát vị lục cụ bèn tiến gần đến rồi bảo với một người tuỳ tùng của nhà du lịch pháp rằng:
- Đây không phải là một bệnh lý do trong người phát ra và cũng không phải do thần thánh quở phạt mà chính là bị ngãi độc hành hạ. Muốn trị bệnh này thì chỉ có cáhc độc nhất là dùng ngãi để trị ngãi, nếu không, quá 100 ngày người bệnh sẽ chết, lời nói của lục cụ được mọi người chú ý và họ quay lại yêu cầu lục cụ chứng mình vì sao có thể biết được là nhà du lịch bị ngải độc và bị ngãi trong trường hợp nào?
Sau vài phút nghĩ ngợi lục cụ mới giải thích rằng "Đây là một tường hợp ngộ ngãi tình cờ, có thể ngài đây đi vào rừng sâu và vô tình đạp nhầm loại ngãi độc tên là "phù phấn ngãi". Cây ngãi này rất hiếm thấy và nó cũng chính là một loại ngãi mà nếu biết tinh chế tôi luyện thì sẽ trở thành một loại ngãi cứu người hơn là hại người. Sở dĩ nó có tên là Phù phấn ngãi vì lá cây có nhiều bụi phấn chỉ cần vô ý phấn vướng vào người là bị nguy ngay, cũng vì vậy mà các nhà chuyên môn ít khi trồng laọi ngãi này vì sợ tình cờ gieo hại cho người khác mà chỉ đi vào rừng timf kiếm mỗi khi cần mà thôi. Đây cũng là cơ duyên cho tôi bvà cho ngài đây.
May cho toi là đi tìm kiếm "Phù phấn ngãi đã tốn nhiều công phu mà chưa gặp, lại gặp người bị phù phấn ngãi làm hại, nhờ đó tôi biết được cây ngãi này mọc ở vùng nào.
Vừa nói lục cụ vừa lôi trong người ra một chiếc túi đựng nhiều chai lọ bé nhỏ rồi lấy một chai có đựng mộ loại thuốc nước mầu xanh lá cây, sau đó lục cụ mở nút chái ra đổ thuốc đó lêm trên người nhà du lịch và miệng thì đọc thần chú, trong vòng 20 phút thì quả nhiên nhà du lịch cảm thất toàn thân dễ chịu, sự rạn nứt và sưng phù đã xẹp xuống gần trở lại với mức bình thường ngoài những dấu nứt nẻ của da thịt thì pjhải cjờ thời gian, đôi mắt của nhà du lịch cũng bắt đầu nhìn thấy một cách rõ ràng như trước. Việc làm của lục cụ xảy ra trước những cặp mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh và trước sự rối rít mừng rỡ cám ơn của nhà du lịch. Sau đó nhà du lịch xin được đền ơn xứng đáng những lục cụ chỉ lắc đầu mỉm cười rồi bảo: Tôi chẳng muốn ngài đền ơn gì cả, vì tôi nghĩ đó không phải là ơn mf là một sự đổi chác. Xin ngài nhớ kĩ ngài đã xoang nhầm phù phấn ngãi tại đâu? Và vui lòng hướng dẫn tôi đến đó là tôi cám ơn ngài lắm. Bây giờ ngài nên trở về an dưỡng ít hôm cjho lành hẳn và cố nhớ lại xem, rồi tôi sẽ trở lại nhừo sự hướng dẫn của ngài. Nhà du lịch hứa sẽ làm thoả mãn lời yêu cầu của lục cụ sau khi trao địa chỉ của mình cho lục cụ biết.
Lục cụ đó chính là Sivong souk gốc người Lào.
Ba hôm sau đúng lời giao ước, lục cụ đến nơi cư ngụ của nhà du lịch để nhờ hướng dẫn đi tìm phù phấn ngãi.
Nhà du lịch bấy giờ đã hoàn toàn bình phục và trong quãng thời gian nằm nhà dưỡng bệnh ông ta cũng đã nhớ lại nơi mình vướng ngãi.
Thế là cuộc vào rừng kiếm ngãi bắt ddauf mà người chủ chốt là lục cụ. Cuộc hành trình không vất vbả lắm, trên đường đi lục cụ kể cho mọi người nghe mục đích cỷa mình khi tìm phù phấn ngãi.
Ông bảo rằng, phù phấn ngãi tuy có độc tính bên ngoài của nó nhưng nếu biết cách tôi luyện thì chính sự huyền diệu của nó thực là vô cùng, chỉ cần gạt bỏ một cách tinh vi tất cả những bụi phấn bên ngoài của lá cây, sau đó nhổ cây đem về trồng vào một cái chậu dất được nung kĩ. Trong chậu trước khi trồng Phù phấn ngãi phải có những thứ cần thiết gồm có đất núi, diêm sinh, sắt vụn, gỗ mục và muối biển. Ngần ấy thứ gọi là ngũ hành.
Có được ngũ hành ở trong chậu ròi bấy giờ hãy nhào trộn tất cả những thứ đó lại cho thực đều rồi đem bỏ chính giữa lòng đất của chậu và bắt đầu trồng cây phù phấn ngãi vào chậu đó.
Khi cây ngãi đã được trồng xong người lyuyện ngãi mới trịnh trọng thỉnh chậu ngãi lên thờ tổ rồi dùng quyền phép để truyền phù vào cây ngãi.
Sự luyện ngãi cao hay thấp còn tuỳ theo khả năng của người luyện và tác dụng của cây ngãi, khi cây ngãi đã được luyện xong thì nó đã bị mất đi một nửa phần thiên năng của nó và được điểm khuýet vào đó nửa phần linh phù.Từ đó cây ngãi đã biến thể, không còn là ngyuyên tính thiên nhiên của nó nữa và nó được dưỡng sinh theo khả năng của người luyện thông thường nhà luyện ngãi hay đổ hột gà sống vào gốc cây cjho ngãi ăn và cũng có những nhà luyện ngãi cao tay không cho cây ngãi ăn bằng hột gà mà lại cho ăn bằng huyết sống của con gà, làm như vậy tác dụng của ngãi sẽ mạnh hơn, có nhiều hiệu quả hơn. Tuy nhiên việc cho cây ngãi ăn bằng huyết gà cũng có những trường hợp nguy hiểm xảy ra nếu ông thầy non tay sẽ gặp một hậu quả nguy hại cho chính bản thân mình mà khó lường trước được.
Tác dựng của cây Phù phấn ngãi khi đã được luyện xong có thể chữa trj được bệnh tà ma ám ảnh, bệnh mất trí và hoảng sợ và hay nhất là có thể nhờ cây phù phấn ngãi để tìm hướng người bị thất lạc hoặc đồ vật bị mất cắp.
Cách chữa bệnh cũng như cách tìm đồ mất, tìm người thất lạc tất cả đều do quyền phép chuyên môn của người luyện ngãi.
Câu chuyện của lục cụ nói với mọi ngừoi về cách luyện chế cây phù phấn hoa vừa dứt thì nhà du lịch ra hiệu cho mọi ngừoi dừng lại sau một hồi quan sát ông ta thận trọng báo cho lục cụ biết đây là khu rừng mà trước kia ông ta bị vướng ngãi phù phấn. Sau khi nhận được sự xác nhận địa điểm, lục cụ liền tỏ lời cảm ơn và yêu cầu nhà du lịch cìng đoàn tuỳ tùng của ông ta trở về trước sự ngạc nhiên của mọi người.
Không đợi nhà du lịch hỏi lục cụ giải thích ngay rằng "Sự có mặt của mọi người trong khu rừng này sẽ bất lợi cho lục cụ trong khi tầm kiếm ngãi, và nếu rủi ro một vài người đạp trúng thì thêm phiền phúc"
Qua lời giải thích hợp lý của lục cụ moi người từ giã ra về.
Còn lạ một mình lục cụ trong rừng bấy giờ ông ta mới bắt đầu vào việc tìm kiếm phù phấn ngãi.
Thực ra thì trong thâm tâm của lục cụ chưa hẳn là tìm cây phù phấn ngãi mà phải hiểu một cách sâu xa hơn là lục cụ đi tìm kiếm nhiều thứ ngãi khác nữa.
Sở dĩ như vậy vì ông biết rằng một cây ngãu bất cứ là ngãi gì mà nó có thể mọc lên ở khu rừng nào thì tất nhiên ở đó có nhiều loại ngãi khác nhau vì hạp thổ. Và như vậy ong hi vọng rằng với khu rừng này ngoài phù phấn ngãi ông còn co sthể sữu tầm được nhiều cây ngãi quý giá hơn nữa.
Nhưng sau nhiều ngày tìm kiếm rất công phu lục cụ Sivong souk đã không tìm thấy được gì, ngay cả cây phù phấn ngãi cũg không có. Tuy nhiên không vì thế mà lục cụ chán nản, kinh nghiệm đã từng cho ông biếy là muốn kiếm được ngãi quý không phải là chuyện dễ, đôi khi phải mất cả năm mới kiếm được, có khi lại đi không rồi về là đằng khác nên trong tất cả mọi trường hợp ông luôn bền chí nhẫn nại.
Cũng vì vậy mà ông bắt đầu tính chuyện lâu dài. Ông tự chính tay mình dựng lên một căn cjhòi bằng lá, cây và di chuyển những vật dụng cần thiết gồm thức ăn và quần áo để sống trong nhiều ngày.
Thời gian thấm thoắt mà đã ba tháng, lục cụ sống một mình trong khu rừng già tịch mịch hoang vắng, sãn sàng chịu đựng cực nhọc đơn côi với bao nhiêu hiểm nghèo có thể xẩuy ra do những loài thú dữ mang lại với mục đích thực hiện cho được công việc tìm ngãi.
Cho đến một hôm vào một buỏi sáng sớm tinh mơ, những hạt sương mai vẫn còn đương đọng trên cành lá, lục cụ Sivong souk đã có mặt trên một dòng suối và đang vốc nước để rửa mặt đột nhiên lục cụ thoáng cảm nhận một mùi hương hoa phất tiết ra đâu gần đấy, có lẽ hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân, nên sau khi thoáng nhận được mùi hương lạ, lục cụ liền quay mặt nhìn chung quanh để tìm kiếm. Ông chợt mở lớn hai mắt với một nỗi ngạc nhiên và vui mừng thích thú, tước mặt ông là một khóm hoa trắng ẻo lả trông tợ hoa lan đang phô hưpơng sắc với thiên nhiên và toả ra mùihowng dịu nhẹ như ảnh diện của thác nước rừng cây rằng nơi đây chr có ta là đẹp. Mà quả thực vậy, giữa cảnh bao la bát ngát với núi rừng khe suối của thiên nhiên với sương mai buổi sớm giăng mắc mờ ảo, những cành hoa trắng ấy được nở ra trông chẳng khác gì một bức tranh tuyêtj mỹ có pha màu huyền thoại kì ảo.
Sau phút ngỡ ngàng vui mừng khi nhìn thấy hoa, lục cụ biết đích các là mình đã có duyên may tìm được ngãi quý và ngãi đó không phải là phù phấn ngãi mà chính là Bạch đại ngãi, một loại ngãi đã thất truyền qua hàng trăm năm trong giới luyện ngãi.
Sở dĩ lục cụ biết chắc đó là Bạch đại ngãi bởi chính ông là một nhà luyện ngãi cao tay mới có nhiều kinh nghiệm nên ông dù chỉ nhìn sơ qua ông cũng có thể biết được một cách chắc chắn.
Lục cụ tiến nhanh lại bên khóm bạch đại ngãi và thận trọng đưa tay nâng nhẹ những bông hoa trắng muốt ấy rồi với vẻ mặt nghiêm trang miệng ông ngâm to mấy câu thơ bùa chú:
Nhiệm màu thay nhiệm màu thay
Bạch đại ngãi bạch đại ngãi
Tạo hoá ban cho ta nhổ lấy
Nơi đây rừng buòn sương sớm chiều mây
Bạch đại ngãi bạch đại ngãi
mặt trời mọc phương đông lặn về tây
Thái dương lên làm ngày
Thái âm về làm đêm tối
Muôn thú muôn laòi nước nguồn cây cội
Bạch đại ngãi bacchj đại ngãi
Xin hãy thương ta ta nhổ lấy
Đem xa rừng ở cùng ta mãi mãi
Án ba na, hấp tì na
Án ba na mê xi na cum pa
Đông tây nam bắc
Án ba na án ba na cum pa
Sau khi đọc ngâm bài thơ bùa chú xong, bấy giờ lục cụ mới nhổ lấy bụi ngãi một cách khéo léo và nâng nhẹ vào tay đem về nơi tạm trú.
Cây bạch đại ngãu khi còn mọc ở rừng thì chỉ có vẻ đẹp thiên nhiên, có một điều lạ là khu rừng nào có cây Bạch đại ngãi mọc thì ở đó không hề có loài thú dữ như cọp, beo mà chỉ có những loài thú hiền lành hoặc chim muông mà thôi.
Nhưng một khi cây Bạch đại ngãi lọt vào tay một nhà huyền bí học cao tay luyện ngãi thì cây Bạch đại ngãi nghiễm nhiên trở thành một dược chất linh vật vô cùng quý giá, có thể giúp người cải tử hoàn sinh, có thể cứu người qua cơn hoanj nạn hoặc giúp người làm nên cơ nghiệp qua sự trung gian bùa chú kuyện ngãi của ông thầy ngãi.
Hiện nay ở Việt nam cĩng có một vài danh sư may mắn nên kiếm được Bạch đại ngãi này, hoặc họ chuọc từ ngoạ quốc về bằng cách gieo giống truyền đời.
Một cây Bạch đại ngãi đã thuộc vào hữu chủ nhân thì người luyện ngãi xem cây bạch ngãi quý giá chẳng khác sinh mạng mình và nếu nhà luyện ngãi trao cây bạch đại cho ai thì cũng rất thận trọng, ít ra đó là cháu hoặc thân thích, ngoài ra chỉ những ngừoi hợp tuổi tác và căn mạng thì ông thầy mới trao cho.
Điều cần biết là một người trồng cây ngải bạch đại mà không được quyền phép của nhà chuyên môn trao cho thì hậu quả rất tai hại mặc dầu trồng để chỉ chơi hoa cho đẹp (Những trường hợp vô tình). họ gặp nhiều tai hoạ bất ngờ có khi nguy cả đến tính mạng.
Bạch Đại ngãi là một cây tương tự như cây lan đất, nhưng rễ lớn hơn những lá thì cứng hơn có hoa màu trắng. Loại ngãi này mọc nhiều ở trong rừng thẳm miền đế thiên đế thích của xứ chùa Tháp.
Theo truyền thuýet thì ngừoi tìm ra cây ngãi này là một "lục cụ" vị sư già, danh hiệu là Sivong souk ngoài sự tu trì đạo hạnh ra ông còn là một nhà chuyên môn về bùa ngãi.
Ngời ta kể lại rằng vào klhoảng năm 1840 có một nhà du lịch ngừoi Pháp đến thăm đế thiên đế thích, vì thú vui ông ta đã len lỏi vào rrừng sâu để xem cảnh vật và săn bắn muông thú, vô tình ông xoang nhầm một loại cây kì lạ, loại cây này khi đụng nhằm thì cả người ngứa ngáy khó chịu ròi sau đó cả thân mình bị phù sưng lớn lên một cách kinh khủng và đau đớn vô cùng.
Đây cũng là trường hợp mới xảy ra lần đầu tiên mà nạn nhân lại là một nhà du lịch người Pháp.
Người Âu Tây thường ít tin vào bùa phép và ngãi nghệ, nên sau khi thấy mình bị ngứa ngáy sưng phù thì nhà du lịch cho rằng mình bị bệnh trong người phát ra và điều trị theo y học Tây phương. Nhưng sau nhiều ngày chữa chạy ko thuyên giảm mà lại càng gia tăng thêm, da thịt nở nứt chảy nước mắt thì mời đi không nhìn thấy ngaọi cảnh nữa. Đến chừng đó các bác sĩ mới tuyên bố là vo phương cứu chữa vì tìm không ra bệnh lý.
Người địa phương bèn khueyn nhà du lịch "Có thể vì một sự tình cờ phạm vào một lỗi lầm khi thần nhạo thánh trong lúc viếng cảnh Đế thiên Đế thích". Vậy nên cày xin để may ra thoát khỏi đăng.
Dù không tin nhưng trước cơn bệnh ngặt nghèo nan y đóm nhà du lịch người Pháp không thể làm khác được nên nghe theo lời dân đị phươngnhwò đoàn tuỳ tùng lo lễ vâth rồi đưa ông ta trử lại Đế thiên đế thích để lễ tạ.
Giữa khi cuộc lễ tạ đang diễn ra thì có một vị sư già lục cụ đi ngang qua nhìn thấy dừng lại xem và sau khi quan sát vị lục cụ bèn tiến gần đến rồi bảo với một người tuỳ tùng của nhà du lịch pháp rằng:
- Đây không phải là một bệnh lý do trong người phát ra và cũng không phải do thần thánh quở phạt mà chính là bị ngãi độc hành hạ. Muốn trị bệnh này thì chỉ có cáhc độc nhất là dùng ngãi để trị ngãi, nếu không, quá 100 ngày người bệnh sẽ chết, lời nói của lục cụ được mọi người chú ý và họ quay lại yêu cầu lục cụ chứng mình vì sao có thể biết được là nhà du lịch bị ngải độc và bị ngãi trong trường hợp nào?
Sau vài phút nghĩ ngợi lục cụ mới giải thích rằng "Đây là một tường hợp ngộ ngãi tình cờ, có thể ngài đây đi vào rừng sâu và vô tình đạp nhầm loại ngãi độc tên là "phù phấn ngãi". Cây ngãi này rất hiếm thấy và nó cũng chính là một loại ngãi mà nếu biết tinh chế tôi luyện thì sẽ trở thành một loại ngãi cứu người hơn là hại người. Sở dĩ nó có tên là Phù phấn ngãi vì lá cây có nhiều bụi phấn chỉ cần vô ý phấn vướng vào người là bị nguy ngay, cũng vì vậy mà các nhà chuyên môn ít khi trồng laọi ngãi này vì sợ tình cờ gieo hại cho người khác mà chỉ đi vào rừng timf kiếm mỗi khi cần mà thôi. Đây cũng là cơ duyên cho tôi bvà cho ngài đây.
May cho toi là đi tìm kiếm "Phù phấn ngãi đã tốn nhiều công phu mà chưa gặp, lại gặp người bị phù phấn ngãi làm hại, nhờ đó tôi biết được cây ngãi này mọc ở vùng nào.
Vừa nói lục cụ vừa lôi trong người ra một chiếc túi đựng nhiều chai lọ bé nhỏ rồi lấy một chai có đựng mộ loại thuốc nước mầu xanh lá cây, sau đó lục cụ mở nút chái ra đổ thuốc đó lêm trên người nhà du lịch và miệng thì đọc thần chú, trong vòng 20 phút thì quả nhiên nhà du lịch cảm thất toàn thân dễ chịu, sự rạn nứt và sưng phù đã xẹp xuống gần trở lại với mức bình thường ngoài những dấu nứt nẻ của da thịt thì pjhải cjờ thời gian, đôi mắt của nhà du lịch cũng bắt đầu nhìn thấy một cách rõ ràng như trước. Việc làm của lục cụ xảy ra trước những cặp mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh và trước sự rối rít mừng rỡ cám ơn của nhà du lịch. Sau đó nhà du lịch xin được đền ơn xứng đáng những lục cụ chỉ lắc đầu mỉm cười rồi bảo: Tôi chẳng muốn ngài đền ơn gì cả, vì tôi nghĩ đó không phải là ơn mf là một sự đổi chác. Xin ngài nhớ kĩ ngài đã xoang nhầm phù phấn ngãi tại đâu? Và vui lòng hướng dẫn tôi đến đó là tôi cám ơn ngài lắm. Bây giờ ngài nên trở về an dưỡng ít hôm cjho lành hẳn và cố nhớ lại xem, rồi tôi sẽ trở lại nhừo sự hướng dẫn của ngài. Nhà du lịch hứa sẽ làm thoả mãn lời yêu cầu của lục cụ sau khi trao địa chỉ của mình cho lục cụ biết.
Lục cụ đó chính là Sivong souk gốc người Lào.
Ba hôm sau đúng lời giao ước, lục cụ đến nơi cư ngụ của nhà du lịch để nhờ hướng dẫn đi tìm phù phấn ngãi.
Nhà du lịch bấy giờ đã hoàn toàn bình phục và trong quãng thời gian nằm nhà dưỡng bệnh ông ta cũng đã nhớ lại nơi mình vướng ngãi.
Thế là cuộc vào rừng kiếm ngãi bắt ddauf mà người chủ chốt là lục cụ. Cuộc hành trình không vất vbả lắm, trên đường đi lục cụ kể cho mọi người nghe mục đích cỷa mình khi tìm phù phấn ngãi.
Ông bảo rằng, phù phấn ngãi tuy có độc tính bên ngoài của nó nhưng nếu biết cách tôi luyện thì chính sự huyền diệu của nó thực là vô cùng, chỉ cần gạt bỏ một cách tinh vi tất cả những bụi phấn bên ngoài của lá cây, sau đó nhổ cây đem về trồng vào một cái chậu dất được nung kĩ. Trong chậu trước khi trồng Phù phấn ngãi phải có những thứ cần thiết gồm có đất núi, diêm sinh, sắt vụn, gỗ mục và muối biển. Ngần ấy thứ gọi là ngũ hành.
Có được ngũ hành ở trong chậu ròi bấy giờ hãy nhào trộn tất cả những thứ đó lại cho thực đều rồi đem bỏ chính giữa lòng đất của chậu và bắt đầu trồng cây phù phấn ngãi vào chậu đó.
Khi cây ngãi đã được trồng xong người lyuyện ngãi mới trịnh trọng thỉnh chậu ngãi lên thờ tổ rồi dùng quyền phép để truyền phù vào cây ngãi.
Sự luyện ngãi cao hay thấp còn tuỳ theo khả năng của người luyện và tác dụng của cây ngãi, khi cây ngãi đã được luyện xong thì nó đã bị mất đi một nửa phần thiên năng của nó và được điểm khuýet vào đó nửa phần linh phù.Từ đó cây ngãi đã biến thể, không còn là ngyuyên tính thiên nhiên của nó nữa và nó được dưỡng sinh theo khả năng của người luyện thông thường nhà luyện ngãi hay đổ hột gà sống vào gốc cây cjho ngãi ăn và cũng có những nhà luyện ngãi cao tay không cho cây ngãi ăn bằng hột gà mà lại cho ăn bằng huyết sống của con gà, làm như vậy tác dụng của ngãi sẽ mạnh hơn, có nhiều hiệu quả hơn. Tuy nhiên việc cho cây ngãi ăn bằng huyết gà cũng có những trường hợp nguy hiểm xảy ra nếu ông thầy non tay sẽ gặp một hậu quả nguy hại cho chính bản thân mình mà khó lường trước được.
Tác dựng của cây Phù phấn ngãi khi đã được luyện xong có thể chữa trj được bệnh tà ma ám ảnh, bệnh mất trí và hoảng sợ và hay nhất là có thể nhờ cây phù phấn ngãi để tìm hướng người bị thất lạc hoặc đồ vật bị mất cắp.
Cách chữa bệnh cũng như cách tìm đồ mất, tìm người thất lạc tất cả đều do quyền phép chuyên môn của người luyện ngãi.
Câu chuyện của lục cụ nói với mọi ngừoi về cách luyện chế cây phù phấn hoa vừa dứt thì nhà du lịch ra hiệu cho mọi ngừoi dừng lại sau một hồi quan sát ông ta thận trọng báo cho lục cụ biết đây là khu rừng mà trước kia ông ta bị vướng ngãi phù phấn. Sau khi nhận được sự xác nhận địa điểm, lục cụ liền tỏ lời cảm ơn và yêu cầu nhà du lịch cìng đoàn tuỳ tùng của ông ta trở về trước sự ngạc nhiên của mọi người.
Không đợi nhà du lịch hỏi lục cụ giải thích ngay rằng "Sự có mặt của mọi người trong khu rừng này sẽ bất lợi cho lục cụ trong khi tầm kiếm ngãi, và nếu rủi ro một vài người đạp trúng thì thêm phiền phúc"
Qua lời giải thích hợp lý của lục cụ moi người từ giã ra về.
Còn lạ một mình lục cụ trong rừng bấy giờ ông ta mới bắt đầu vào việc tìm kiếm phù phấn ngãi.
Thực ra thì trong thâm tâm của lục cụ chưa hẳn là tìm cây phù phấn ngãi mà phải hiểu một cách sâu xa hơn là lục cụ đi tìm kiếm nhiều thứ ngãi khác nữa.
Sở dĩ như vậy vì ông biết rằng một cây ngãu bất cứ là ngãi gì mà nó có thể mọc lên ở khu rừng nào thì tất nhiên ở đó có nhiều loại ngãi khác nhau vì hạp thổ. Và như vậy ong hi vọng rằng với khu rừng này ngoài phù phấn ngãi ông còn co sthể sữu tầm được nhiều cây ngãi quý giá hơn nữa.
Nhưng sau nhiều ngày tìm kiếm rất công phu lục cụ Sivong souk đã không tìm thấy được gì, ngay cả cây phù phấn ngãi cũg không có. Tuy nhiên không vì thế mà lục cụ chán nản, kinh nghiệm đã từng cho ông biếy là muốn kiếm được ngãi quý không phải là chuyện dễ, đôi khi phải mất cả năm mới kiếm được, có khi lại đi không rồi về là đằng khác nên trong tất cả mọi trường hợp ông luôn bền chí nhẫn nại.
Cũng vì vậy mà ông bắt đầu tính chuyện lâu dài. Ông tự chính tay mình dựng lên một căn cjhòi bằng lá, cây và di chuyển những vật dụng cần thiết gồm thức ăn và quần áo để sống trong nhiều ngày.
Thời gian thấm thoắt mà đã ba tháng, lục cụ sống một mình trong khu rừng già tịch mịch hoang vắng, sãn sàng chịu đựng cực nhọc đơn côi với bao nhiêu hiểm nghèo có thể xẩuy ra do những loài thú dữ mang lại với mục đích thực hiện cho được công việc tìm ngãi.
Cho đến một hôm vào một buỏi sáng sớm tinh mơ, những hạt sương mai vẫn còn đương đọng trên cành lá, lục cụ Sivong souk đã có mặt trên một dòng suối và đang vốc nước để rửa mặt đột nhiên lục cụ thoáng cảm nhận một mùi hương hoa phất tiết ra đâu gần đấy, có lẽ hoàng thiên bất phụ hảo tâm nhân, nên sau khi thoáng nhận được mùi hương lạ, lục cụ liền quay mặt nhìn chung quanh để tìm kiếm. Ông chợt mở lớn hai mắt với một nỗi ngạc nhiên và vui mừng thích thú, tước mặt ông là một khóm hoa trắng ẻo lả trông tợ hoa lan đang phô hưpơng sắc với thiên nhiên và toả ra mùihowng dịu nhẹ như ảnh diện của thác nước rừng cây rằng nơi đây chr có ta là đẹp. Mà quả thực vậy, giữa cảnh bao la bát ngát với núi rừng khe suối của thiên nhiên với sương mai buổi sớm giăng mắc mờ ảo, những cành hoa trắng ấy được nở ra trông chẳng khác gì một bức tranh tuyêtj mỹ có pha màu huyền thoại kì ảo.
Sau phút ngỡ ngàng vui mừng khi nhìn thấy hoa, lục cụ biết đích các là mình đã có duyên may tìm được ngãi quý và ngãi đó không phải là phù phấn ngãi mà chính là Bạch đại ngãi, một loại ngãi đã thất truyền qua hàng trăm năm trong giới luyện ngãi.
Sở dĩ lục cụ biết chắc đó là Bạch đại ngãi bởi chính ông là một nhà luyện ngãi cao tay mới có nhiều kinh nghiệm nên ông dù chỉ nhìn sơ qua ông cũng có thể biết được một cách chắc chắn.
Lục cụ tiến nhanh lại bên khóm bạch đại ngãi và thận trọng đưa tay nâng nhẹ những bông hoa trắng muốt ấy rồi với vẻ mặt nghiêm trang miệng ông ngâm to mấy câu thơ bùa chú:
Nhiệm màu thay nhiệm màu thay
Bạch đại ngãi bạch đại ngãi
Tạo hoá ban cho ta nhổ lấy
Nơi đây rừng buòn sương sớm chiều mây
Bạch đại ngãi bạch đại ngãi
mặt trời mọc phương đông lặn về tây
Thái dương lên làm ngày
Thái âm về làm đêm tối
Muôn thú muôn laòi nước nguồn cây cội
Bạch đại ngãi bacchj đại ngãi
Xin hãy thương ta ta nhổ lấy
Đem xa rừng ở cùng ta mãi mãi
Án ba na, hấp tì na
Án ba na mê xi na cum pa
Đông tây nam bắc
Án ba na án ba na cum pa
Sau khi đọc ngâm bài thơ bùa chú xong, bấy giờ lục cụ mới nhổ lấy bụi ngãi một cách khéo léo và nâng nhẹ vào tay đem về nơi tạm trú.
Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010
LUYỆN NGẢI

ĐỊNH NGHĨA VỀ CHÚ :Cùng với các phương pháp luyện Bùa ,Ngải người ta cọn phải đọc các câu Chú (Nếu câu Chú thuộc loại linh thiêng người ta gọi là Thần Chú. ).Bùa,Ngải...nếu không có Chú thí không linh nghiệm.Chú thực ra là một loại Bùa bằng lời nói để dẫn dụ tập tĩnh,phối hợp thí lực khí mới mạnh.Trong việc đọc Chú người ta dùng rất nhiều loại Ngôn ngữ khác nhau,tất cả những Ngôn ngữ đó gọi là Chú.Ta cần phân biệt :Tụng là đọc cho rơ ràng,có thể nghe được;Trì là quán tưởng những lời nói trong đầu,đây là cấp độ cao hơn của tụng.Bùa,Chú,Ngải liên hệ mật thiết đến nhau,không thể chia cắt được.Trong các Tôn giáo cũng có thực hiện rất nhiều bài,câu Chú.Tôn giáo là Đạo ,bùa chú chỉ là Thuật , Thuật mà không có Đạo không thể là cưú cánh đưa con người đến Vô ngả giải thoát được .
Bùa chú là pháp thuật được các Đấng Thiêng liêng truyền dạy xuống Thế để cứu giúp chúng sanh ,nhưng bởi ví có kẻ tốt người xấu khi Thọ phù ,mà Huyền thuật như con dao 2 lưỡi ,có thể giúp và hại đời.
VÀI ĐIỀU CẦN BIẾT KHI ĐỌC CHÚ !
Nói đến Chú pháp tức là có liên hệ tới Thần linh , các vị thiêng liêng , thiết tưởng nên vài dòng nói về sự kiêng cữ , nên hay không những gi ?Để kẻ Trí đạt được hiệu quả khả quan vậy !
Nhà Phật dạy cữ tỏi , hành , hẹ , nén , kiệu , gọi chung là ngũ vị tân . Kẻ đọc Kinh,Trì ,Chú mà dùng những thức ấy nhiều th́i bớt linh nghiệm ví nó làm tăng lòng dục và uế trước không tinh khiết Thánh Thần xa lánh .
Người Trì Chú cấm kỵ bất hiếu hỗn hào với cha mẹ thí phép không linh .
Người Tŕi Chú tuyệt đối cấm kỵ lấy vợ (chồng) phá gia cang kẻ khác , nếu phạm mà Trì có thể còn tác hại ngược lại , ví dụ trước đây không biết mà phạm nay giác ngộ th́i vẩn Trì được như thường đừng tái phạm .
Người Trì chú xin đừng nói những lời nguyền rủa , trù ẻo người khác vì do Trì Chú lâu năm khẩu có thần ứng , nếu mình quở người ta có khi người ta bị thiệt mình mang nghiệp tổn âm đức lắm .
Người Trì Chú càng ít giao hoan thì càng linh diệu vơi tích Tinh , dưỡng Khí thì Thần mới sung măn và Điển lực thần chú mới mạnh .
Người Trì Chú thường Trì theo tứ thời :Tý , Ngọ ,Mẹo ,Dậu thí linh nghiệm , tốt . Nhưng khi đả Trì lâu năm thì không còn ý niệm về thời gian nữa và không cần ngồi trước Đạo tràng , Bàn thờ . Khi đi đứng nằm ngồi đều được cả .Còn mới luyện th́i trước khi Trì nên tắm gội , súc miệng sạch sẽ , nhang đèn lể bái rồi trì thí tốt .
Người Trì Chú nên siêng năng , tinh tấn đừng đọc vài ngày rồi bỏ sẽ quen mà lười luôn , cần mỗi ngày đều có đọc là tốt , ví dụ như đọc 3 ngày , mỗi ngày ngồi lâu 1 tiếng rồi ngưng 5 , 6 bữa không tốt và linh bằng đọc liên tục 1 tuần mổi ngày chỉ cần 10 phút thôi ."
Phù Chú có rất nhiều loại,mang đậm màu sắc Tôn giáo từ thời Cổ đại,nhiều câu Chú không ai hiểu nổi là nói gí ?Nhưng đại đa số thường là dịch theo âm,trong đó Chú Đại bi của nhà Phật là một điển hình .Lời Chú được nhập từ bên ngoài vào,ngoài tác dụng về mặt Tín ngưỡng,còn giúp cho con người ta thả lỏng cơ thể,nhập Tĩnh.Thực ra đó là một loại Khí công bằng lời.Trong Đạo Phật có Phái Mật tông giáo là phái hay thực hiện các câu Chú.Mật tông Phật giáo chia ra 5 bộ :
1) Linh phù , đàn pháp Phật bộ do chư Phật giới thiệu hay tuyên thuyết.
2) Linh phù , đàn pháp Liên hoa bộ do chư Bồ tát từ sơ Địa đến Thập Địa giới thiệu , tuyên thuyết.
3) Linh phù , đàn pháp Kim cang bộ do chư vị Kim cang Thánh chúng , hoặc Bát vạn tứ Thiên Kim cang thần giới thiệu , tuyên thuyết dưới các hính thức Kim cang phẫn nộ , Kim cang Đại định v.v...( Kim cang bộ cũng tức là Phật bộ ).
4)Linh phù , đàn pháp bảo bộ do chư Thiên , Tiên chúng giới thiệu , tuyên tuyết ( bùa Lổ ban , Mao sơn , Côn luân , Vạn pháp qui tông v.v...).
5)Linh phù , đàn pháp yết ma bộ do chư Quỷ thần giới thiệu như các phái bùa ngải thiểu số Mán , Mường ,Hời (Chăm ),Rừng rú , Đồng cốt v.v..."
Làm cách nào để phân biệt những người có xài Bùa,Ngải ? "Người xài Bùa Ngải không có cách nhìn phân biệt; chỉ có người luyện Bùa Ngải thì nhìn có thể biết thôi : Mắt sáng quắc , ăn cơm , uống rượu hay vái lầm thầm , ăn uống kiêng cữ những thứ như : chó ,trâu ,mèo ,khỉ , dấp cá , ngọ om , khế , khi đang ngủ say có ai đến gần đầu nằm tự nhiên bật dậy , tỉnh giấc ."
"Người muốn tu tŕi theo Mật tông mà được phát huy hết công năng diệu dụng điều đầu tiên là phải thọ Tam quy y , Bồ tát đạo và được làm lể quán đảnh bởi A xà lê sư ( đại diện cho sự truyền thừa của thầy Tổ ) , bạn có thể nhờ bất cứ vị Lạt ma khả kính nào của Tây tạng nếu có duyên gặp , khi đó thân xác mình đă là đền thờ của chư Phật và Bồ tát thí bạn có thể hành trì bất cứ Đàn pháp nào cũng được không nhất thiết là chỉ linh ứng với mỗi Đàn pháp mà vị A xà lê đó hướng dẫn .Nói vậy không có nghĩa là người chưa được Quán đảnh thì́ Trì Chú không linh ! Đại bi , Lăng nghiêm , Thập chú cũng đều là kinh chú Mật tông đưa vào tịnh độ tông đó.Trong thời gian chờ cơ duyên có thầy Quán đảnh , Mật tông chú trọng Tam mật tương ưng , ( tay kiết ấn , miệng tŕi chú , tâm quán tưởng Linh phù hay Thánh phạn ) nếu bạn không rành về ấn pháp thí nên bắt căn bản ấn Kim cang quyền ( đầu ngón cái bấm ngay ngấn đeo nhẫn của ngón áp út nắm lại ) bằng cả hai tay hoặc 1 tay trái và tay mặt lần chuỗi định số biến (lần) cũng được , nhưng nhớ khi tập xong tay nào bắt ấn phải xả đảnh ( xả vuốt lên đầu ) để khỏi gây thương tích, kết oán với Linh giới xung quanh bên ngoài, và điều cần thiết nữa là phải trì AN THIÊN ĐỊA CHƠN NGÔN 7 lần để chư vị Thổ địa , Trạch thần không bị dao động , xáo trộn ví oai lực của Thần chú mình trì quá mạnh .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


